Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Kịch

Cặp đôi Giáo Hoàng (4)

7.08.2018
Peter-and-Paul_thumb.jpg

Facisca:
– Theo sự soi sáng của Chúa Thánh Thần, chúng ta sống như vợ chồng, vậy có thể làm tất cả những gì vợ chồng thường làm. Chúng ta không ngừa thai, không làm gì trái với chỉ dậy của Giáo Hội. Hơn nữa, là Giáo Hoàng, tha hay buộc là thẩm quyền của chúng ta ….

Cặp đôi giáo hoàng (kỳ 3)

2.08.2018
Matisse-Vestments-_thumb.jpg

Benix:

Benix: – Tôi rất buồn, thưa Ngài! Chúa Thánh Thần sai khiến chúng ta tự tìm kinh nghiệm của cuộc sống vợ chồng, chỉ trong vòng 24 giờ … chỉ có một bữa ăn chung, vậy mà chúng ta vẫn không làm được suông sẻ. Chúng ta làm sao hiểu được tất cả những khó khăn của các cặp vợ chồng sống với nhau, từ năm này qua năm khác, cả đời, cho đến chết.

Cặp đôi Giáo hoàng (kỳ 2)

1.08.2018

Facisca: – Nếu ăn chỉ để sống, tại sao chúng ta có nhu cầu khoái khẩu: ăn nhiều, và ăn ngon? Nếu làm tình chỉ để có con, tại sao Chúa tạo ra cơ thể con người có thể làm tình nhiều hơn những lúc có thể có con? Người nam có thể làm bất cứ lúc nào, cả người nữ cũng gần như thế.

Cặp đôi Giáo Hoàng (kỳ 1)

31.07.2018
clip_image002_thumb.jpg

Benix: “Ngài nói phải. Ngay cả linh mục, phụ nữ cũng không làm được, huống chi là giáo hoàng. Mary đúng là mẹ Chúa Giê Su, nhưng Bà không thể là Giê Su. Phụ nữ có thể đẻ ra đàn ông, đẻ ra linh mục, đẻ ra giáo hoàng, nhưng họ không thể là đàn ông, là linh mục, hay là giáo hoàng.”

Nguyễn Thị Minh Ngọc: Thoại kịch ở Việt Nam đang hấp hối (kỳ 2)

5.01.2018
Pic-5-Minh-Ngc-ngy-mi-ln_thumb.jpg

Tôi thấy khá là phí phạm chất xám và công sức của các anh chị em khi làm kịch mà tỷ lệ 10 thành công lực bỏ ra chỉ có 1 thành công lực là sáng tạo, 9 phần còn lại phải lo đối phó với những người giống như kiểu “Họ cho tất cả điều họ nói đều đúng, và nói chuyện với họ không phải đối thoại mà chỉ là độc thoại thôi.”

Nguyễn thị Minh Ngọc nói về Thoại Kịch (kỳ 1)

22.12.2017
pic-4-NT-Minh-Ngc-_thumb.jpg

Tôi được biết họ xếp tôi vào loại có sạn trong đầu, là loại “không thể cải tạo được, nhưng dùng được” thì người ta dùng, giống như 1 nhân vật kịch kêu là “dùng thì dùng, nhưng tin thì không tin”. Dĩ nhiên không ai dám tin tôi, đến nỗi một cô giáo đạo diễn (đã mất) dạy tôi rất tin tôi, kết quả cô bị nhà trường kỷ luật …

Kịch Câm

30.04.2015

Người chết có lẽ là những kẻ dễ dãi nhất đối với những người bần cùng. Sự khoan nhượng đặc biệt đó rất dễ thấy: nếu các bạn không sợ, xin hãy đi với tôi vào nghĩa trang Z ở Gò Vấp. Nếu như các bạn sợ – thì cũng như tôi thôi – chúng ta cùng chờ một đêm trăng sáng.

Giấc mơ của ai

24.02.2015

Gửi cô Huệ, anh Tài (hai người thầy dậy Tuồng), và các bạn diễn viên và nhạc công của Nhà Hát Tuồng: Oanh, Trí, Huân, Lợi để nhớ thời gian diễn tập cùng nhau đầu năm 2000. Trích đoạn 5 phút từ vở diễn thể nghiệm và bài thơ đã được chuyển thành bài hát trong vở diễn.

Chai Rượu Mừng

16.06.2014

Các Vai:

Vũ, khoảng 50 tuổi, cựu Sĩ Quan, làm thợ tiện.

Lan, vợ Vũ, khoảng 40 tuổi, chủ tiệm móng tay.

Bích, con gái Vũ- Lan,25 tuổi, đi học và làm thợ móng tay phụ mẹ.

Châu, 52 tuổi, cựu Sĩ Quan bạn tù của Vũ, làm cùng hãng tiện.

Văn, 55 tuổi, anh của Lan, cựu Sĩ Quan, làm kỹ sư .

Long, kỹ sư 30 tuổi, bạn của Bích và gia đình.

Liên , 35 tuổi, em Lan, chủ tiệm móng tay.

Bữa Ăn Trưa Trần Trụi

28.02.2014

Vernon: Vậy thì cái gì, tâm hồn em nói cái gì với em?
(Nhịp. Lucy thở ra nặng nề và đặt cùi bắp xuống đĩa.)
Lucy: Em quyết định không ăn bất cứ thứ gì có mặt mũi.
(Nhịp.)

Các Con Tôi Đã Về

15.07.2013
clip_image002_thumb.jpg

Tôi bắt đầu nuôi dưỡng đề tài viết về những ngày cuối cùng của chính thể Việt Nam Cộng Hoà vào những ngày cuối cùng của Miền Nam, như một trò chơi của trí tuệ để giúp mình khỏi bị chìm đắm trong những biến cố dồn dập, quá sức đau thương và vô cùng hoang mang…

ĐỐI THOẠI GIỮA LINH MỤC VÀ NGƯỜI HẤP HỐI


♦ Chuyển ngữ:
21.01.2011
Salvador_Dali_Marquis_de_Sade_Allegory_Ceciles_Chastity_thumb.jpg

Anh bạn, niềm khoái lạc thể xác luôn luôn là tài sản quý giá nhất của tôi. Tôi thờ phụng nó suốt đời tôi, và tôi muốn lìa trần trong tay nó: cái chết đang đến gần, sáu mỹ nữ đáng yêu hơn cả ban ngày đang ở phòng bên, tôi để dành các nàng cho giây phút này đây, để cùng vui trong bữa tiệc trần gian với tôi ….

Lớp học cũ

26.03.2010

HẮN MỘT: Tao mù rồi.
TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.
HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?
TÔI: Tao bị liệt hai chân.

KẺ PHÁ CẦU

10.11.2009

TRUNG: Trong cuộc chiến này, không có nơi nào trung lập. Bên này. Hay bên kia.

MIÊN: Không, chiếc cầu không phải của bên nào cả. Nó là của thành phố chúng ta. Nó là của lịch sử. Chiếc cầu đã có từ khi chúng ta chưa sinh ra. Nó có lịch sử của nó, gắn liền với lịch sử đất nước. Phá cầu là một hành động phá hoại thuần túy.

ĐẤT THÁNH

15.06.2007

Họ dừng chân dưới một bóng cây. Ông nhà thơ gỡ ba lô xuống, mở ra lấy bịch thịt chó với đầy đủ gia vị và một chai rượu đế bày ngay xuống đất. Cũng ngay lúc ấy một đàn chó xuất hiện, chúng ngồi đầy trên sân khấu. Sân khấu quay. Đàn chó quay quanh bữa tiệc của hai người

Hai người đàn ông Một chuyến tàu

31.05.2007

Hầu như với mọi ngành nghệ thuật, vấn đề không phải là ý tưởng; mà, chính là cách thể hiện ý tưởng ấy.
Đây là một vở kịch vừa để trình diễn, vừa để đọc.
Chuyến tàu là hình ảnh của thời gian. Thời gian là của khán giả. Họ có thể lựa chọn quá khứ hay hiện tại, chọn giữa hiện thực hay phi thực, chọn lựa xuống ga hay đi suốt chuyến tàu.
Trên mặt phẳng sân khấu, quá khứ và hiện tại cùng đồng hiện. Các nhân vật mang trong họ nhiều dấu mốc thời gian. Thời gian là nguyên do tạo nên những phiên bản từ một nhân vật chính bản.

Nơi ấy có gì

30.12.2006

… Đồng nữ- nơi ấy có gì?
(Vai chính- Gõ, cửa sẽ mở!)
Đồng nam- chẳng có gì hết,
những cánh dơi, phế tích một
thời đã xưa, vắng; đã đổ
nát theo ngày. (Vai chính- Gõ…

Nối vòng tay lớn

16.12.2006

Trời đất dang tay nối lại biển xa/ ta đi vòng tay lớn mãi…
Một tinh thần mới của Tứ hải giai huynh đệ…
Một sự cụ thể hoá của vô sản toàn thế giới, liên hiệp lại.
Đẹp xiết bao, quê hương cho ta một tinh thần rất hiện đại, có tinh thần thế giới, tính toàn cầu nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc.

Những Giấc Mơ


♦ Chuyển ngữ:
2.12.2006

Tôi không biết đường nào đi lên và đường nào đi xuống
Đâu là bầy thỏ và đâu là mặt trời
Tôi đang lướt đi
Lướt đi sà xuống bay vút lên
Nhanh hơn nhanh hơn cao hơn cao hơn

Tìh êu

4.11.2006

Một bên bài trí như phòng khách của một gia đình bình thường ở thành phố, có bộ đi văng, trên bàn nước có lọ hoa cắm một bông hồng đỏ thắm, trên tường treo phiên bản vài tranh phố của Bùi Xuân Phái và bức “Thiếu nữ và hoa huệ Tây” của Tô Ngọc Vân.
Một bên bài trí như một quán cà phê, có vài bàn nhỏ. Trên tường treo một đàn ghi – ta, vài bức ảnh bán khoả thân và lịch thơ Thiền của Nguyễn Duy.

Candide Da Màu – Phần IV

10.08.2006

Cha cô, một độc giả thích văn của Voltaire, đặt tên cô là Candide, Candide cũng là tên cuốn truyện khá nổi tiếng của Voltaire. Ông ta thấy cái tên Candide thực hợp cô con yêu của ông ta, yêu hơn tất cả mọi sự trên đời…

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)