Bài thuộc thể loại: Coronavirus
Những Đoạn Ngắn Mùa Corona Virus
Làm thế nào để bảo vệ những người vô gia cư này. Họ không có nhà, họ sống lang thang trên đường phố, làm sao có chỗ để họ tránh được con vi trùng khủng khiếp này. Tội nghiệp nhất là những em còn nhỏ, nếu cha mẹ chúng nhiễm bệnh thì chúng biết đối phó thế nào?
Đọc José Saramago thời Covid-19
Khi dịch “mù trắng” đã tấn công tới nạn nhân cuối cùng của nó, cuộc sống với những quan hệ và lo âu kiểu mới bắt đầu xuất hiện, dù tạm bợ và bất ổn. Một số người mù tập hợp lại và cùng tổ chức sống chung. Đối với họ, những thứ tưởng như tầm thường nay trở thành đáng quý, những hành động tưởng như tình cờ nay trở thành sâu lắng và nhiều ý nghĩa.
Lũng cú
người đụng người bịt mặt
màu không gian đặc quánh
thời gian trét miệng mồm
màu quan tài hiển lộng
Thế giới đang kỳ lạ
Cũng lâu rồi thế giới mới kỳ lạ như hôm nay
Biểu ở nhà là ở nhà
Biểu cách ly là cách ly
contactless touch / chạm vào bề ẩn
you unfriend many people on facebook
convinced that ignorance is air-borne and you shall get infected
ả từng tin vào việc khử trùng bàn tay lẫn cách nhìn cuộc sống
Coronavirus
tôi đang hít thở bầu không khí chết chóc, tang thương rình rập, rượt đuổi sau lưng.
‘nó’ rượt đuổi bất kỳ ai. từ tổng thống đến kẻ sát nhân. từ tỉ phú đến người vô gia cư. từ đứa bé đang tượng hình trong bụng mẹ…
Nước đi của hắn ♦ Điều tối thiểu…
Hắn có thể đến vào nửa khuya lúc bạn ngủ,
người nhà hớt hải kéo bạn dậy;
đứng bên giường kể từ đó
bạn không muốn một ai nhắm mắt nữa.
trưa trên phố biển thời đại dịch
con chó hoang đánh hơi rồi
quay ngược về phía thùng rác
khu phố già hơn trong cơn đại dịch
thu mình chịu đựng tai ương
Installation câm theo Warhol, Dada và Celan
Hãy tưởng tượng, một không gian rộng lớn, im lặng của chợ Costco … chung quanh treo chân dung phóng lớn của những người đeo khẩu trang với các kiểu vẽ sặc sỡ, và ở giữa là mười diễn viên đứng cách nhau hai mét, với khẩu trang lụa lập lòe dưới ánh đèn màu, ra dấu với nhau bài thơ Corona (Hào Quang) của Paul Celan, như một hợp tấu câm vượt qua mọi ngôn ngữ và khổ ải.
Covid-19 và sau nữa
Quran 49:13: “Hỡi nhân loại! Ta tạo ra ngươi từ một người nam và một người nữ, và đưa các ngươi vào các quốc gia và bộ lạc để ngươi có thể nhận ra nhau, chứ không để ghê tởm nhau.” Phải chăng có lời nhắc nhở đó chỉ vì bản chất con người và các quốc gia là muốn tranh giành và giết hại lẫn nhau để đi đến tự hủy diệt?
NGƯỜI TÙ VÀ NGƯỜI VÔ GIA CƯ
Ở góc ngã ba con phố có một người vô gia cư, loay hoay với cái bị quần áo hoài không biết để chỗ nào dưới cái gốc cây anh đang ngồi. Cái cây này …
Từ coronavirus đến dịch hạch của Albert Camus
Bernard Rieux sống trong Dịch Hạch của Camus sống với cái phi lý của cơn dịch, của số phận riêng của mình và của thành phố. Chính vì thế, ông chọn phải xa vợ, chọn ở lại chiến đấu chống cơn dịch như một bổn phận phải hoàn tất chứ không nhận mình là anh hùng.
những kẻ mắc dịch- kỳ 2/2
Bây giờ khán giả mới thấy phòng làm việc của họ nhìn ra các toà cao ốc nhấp nhô.
Ánh sáng chiếu từ phía sau, hắt bóng con vi khuẩn đứng ngoài cửa sổ, khoác áo choàng, đầu đội mũ gai tua tủa, tư thế như tượng Nữ Thần Tự Do.
Con vi khuẩn bắt đầu di chuyển giữa các toà nhà. Nó uốn mình theo theo điệu nhạc, tạo những mô thức trừu tượng theo kiểu múa đương đại. Bóng nó lớn dần lên, bao phủ và ngự trị thành phố.
Quốc gia của ăn và ngủ
chỉ ăn và ngủ là ưu trội
ăn từ siêu thị, từ chuyển phát nhanh, cho tới tủ lạnh
ăn từ nhà bếp lên trên mạng
ăn vào cả giấc mơ và sự ám ảnh béo phì
Chiều COVID ♦ Đàn bà
Con nước lên đầy, con nước vơi
Kẽo kẹt vũng lầy đêm rất mỏng
Thu bồn rên truy quất vó đêm trăng
Oằm oặp bầy ếch xanh nhú mồm hút sóng
Đúng mười bốn ngày tự cách ly
tôi già/lão, mỗi ngày cứ hú
dụng cảm xúc đầy thú tính, bày
trên ngôn ngữ tất nhiên dày
ảo diệu, khó hiểu. làm mày mặt luôn
Nếu không tin, bạn cứ hỏi vợ chồng diễn viên Tom Hanks
Qua lần cửa kính trong suốt
Không thể nào cách ly nỗi nhớ gia đình quặn thắt
Xe quân sự chở 61 thi thể hỏa táng ở Bergamo
Dưới làn mưa tuyết lạnh căm
Chẳng nghĩ tới mùa dịch… ♦ Đêm mời rượu lũ dế chó
làm sao động cỡn một mình
đẩy đưa ngả ngớn bình minh ngủ vùi
biết đâu có mấy thằng đui
bám chân ảo ảnh… liếm môi khát thèm
Những ghi chép trong thời Coronavirus
Một con chim đơn độc
Đậu trên dây điện đường
. . .
Social isolation!
Chiều cách ly ♦ Hạnh ngộ
bốn mươi lăm năm dài hun hút lặng lẽ trôi
trôi qua trôi qua buổi chiều cách ly (hay ủ bệnh?)
đường phố vắng tênh, sạch đến lạnh người
thời đại dịch covid-19 kéo màn, trùm chăn thế giới
Test ♦ Đoạn trường… ♦ Hẹn giữa mùa… ♦ Tháng ba
ngày mai đi test mà âm
đạo vừa mừng rỡ nẩy mầm bốn phương
lỡ mà xui xẻo có dương
Đời sống này
Đời sống này và thế giới bên kia
Tất cả đang bật sống
Từ giường bệnh, ghế đợi phòng khẩn cấp
Từ hành lang mùi thuốc tẩy
VI KHUẨN TRONG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG
“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”
Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:
“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”
Chàng Quá Cần Thiết Cho Tôi
Những dòng cổ thư thật như cây vườn hoang, mọc vô số, chằng chịt, đan chéo, quấn quít trên các lối đi có khi tưởng chừng không có lối ra, nhưng nếu tìm lại, kỹ hơn, sẽ thấy trên lối ra đó, có một người khuôn mặt tử tế, vui vẻ, với nụ cười, sẵn sàng chỉ đường cho mình ra khỏi khu rừng.
những kẻ mắc dịch – kỳ 1/2
Con vi trùng mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn hồng ngọc, đi rón rén quanh sân khấu.
Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ.
Cho tôi mượn đôi mắt ♦ Im lặng
Sáng nay tôi dậy lúc 3 giờ
Tôi xuống bếp
Cầm chiếc ly lên
Bỏ chiếc ly xuống

Bình Luận mới