Bài thuộc thể loại: Coronavirus
Nhật ký những ngày lánh dịch 1-3
Cố giải mã cơn ác mộng đêm qua
Thấy mình nằm trong một bịch nylon
Trong hằng trăm bịch xác chờ hoả thiêu
Tôi dán mắt vào iPhone
Đọc các bản tin về dịch corona
Hư vọng
Nếu ngày mai không tận thế
Tôi sẽ thõng tay xuống chợ
Đem bán hết những bài thơ tình
Những bài thơ dở hơi
Khu vườn buổi sáng
xe cứu thương chạy ngang qua phố
thanh âm như xé tai
thân người nằm yên
đau đớn với con siêu vi trùng mang hình vương miện
Dơi
Treo ngược xuống như từng hàng giẻ rách dơ dáy
Rồi nhe răng cười trong giấc ngủ.
Dơi!
Bên Trung Quốc dơi là biểu tượng của phúc lộc.
Câu chuyện về Coronavirus
Một ngày nọ, chúng tôi triệu tập một cuộc họp gia đình. Chúng tôi muốn quyết định một lần cho xong xem có nên giữ ông ngoại trong nhà cho đến khi con corona đã trở thành một chuyện của quá khứ không. Nếu vậy, chúng tôi phải bỏ phiếu.
TÌNH YÊU THỜI CORONAVIRUS: TRIỆU ĐÓA HOA HỒNG
Hoá ra trong lúc chàng gắng sức vẽ tranh, thế giới đã vào thời Coronavirus mà chàng không hề hay biết. Tuần lễ trước khi mua bánh mì và nước chai chàng còn được cô hàng tặng cho nụ cười răng khểnh, vậy mà hôm nay chính quyền đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp, ra lệnh cách ly toàn bộ
Lệch cán cân đời
Sáng nay tôi phải ra tòa. Tôi là nhân chứng trong một phiên tòa hình sự. Tai nạn xảy ra hơn nửa năm rồi. Đi bộ đến ngã tư, tôi đứng chờ đèn đổi màu. Một chiếc xe leo hẳn lên lề, gạt tôi vào cột đèn, trước khi đâm sầm vào khung kính trạm ngừng xe buýt.
lây ♦ sau mùa dịch
milan lây qua tam đảo
đúng là con corona
mì lát lây qua mì tôm
đầu đường lây qua xó chợ
Choáng khúc
váng nổi bên lề
những chiếc vỏ không tuôn ra khỏi thùng rác
người nhặt nhạnh tương lai
từ chối lời mời cấp cứu
Những gam mầu cuộc sống
Mạng Facebook, báo chí, ti vi loan tin Covid-19
trải dài vệt xám vây phủ bản đồ thế giới & Em trú ẩn
trong căn phòng kín cửa ở Daegu.
đại dịch corona, ngẫm cho cùng
ngẫm cho cùng
rồi sẽ có lúc những người sống sót
hãnh diện mặc chiếc áo thun với hàng chữ tương tự
tôi sống qua thời đại dịch corona
Nhật Ký Venice
Giấc ba giờ chiều ở San Marco. Cơn sốt trong huyết quản tôi và trên mặt đường phố. Người ta chạy ngược chiều với những túi giấy và bao tải. Con gái hốt hoảng vì không giành được giấy vệ sinh. Tôi thủ con dao nhỏ tôi vẫn dùng thái hành.
Nụ Cười Nho Sĩ
Nụ cười nho sĩ thoảng qua, đẹp như nụ hàm tiếu, nhanh hơn một sát na, nhanh hơn cả ánh sáng chăng? Minh không nghĩ chàng tưởng tượng ra điều nho sĩ trong tranh mỉm cười với chàng, tuy lúc chàng nhìn lại thì khuôn mặt nho sĩ đã nghiêm lại như tượng, với đôi môi là một vệt đen vừa mơ hồ vừa hà khắc.
DIÊM LIÊN KHOA: THỜI HẬU-CORONAVIRUS SẼ RA SAO?
Đa số chúng ta chọn đời viết làm lẽ sống của mình, đi tìm sự thật và sống như một con người qua ký ức của mình. Nếu có một ngày nào ngay cả những người như chúng ta đánh mất tính xác thực cùng những hồi ức nhỏ bé đó, liệu thế giới này sẽ còn lại tính xác thực và chân lý cá nhân và lịch sử nữa hay không?
Nói chuyện với mặt trời
Sáng nay thức dậy trước mặt trời
Ra cửa hướng Đông chờ mặt trời mọc
Mặt trời mọc sẽ ôm một cái
Các Tiểu Phẩm Mặt Nạ/Khẩu Trang- Mask Piece
Các Mask Piece này trích trong cuốn Grapefruit (Trái Bưởi), một cuốn sách gồm các hướng dẫn và hình vẽ của Yoko Ono, xuất bản lần đầu tiên năm 1964 ở Tokyo. Sách gồm các phần Âm Nhạc, Hội Hoạ, Sân Khấu, Vật Thể, Chương Trình, Phim Ảnh, Kiến Trúc…, nói chung là những suy nghĩ và thực hành của Yoko Ono về nghệ thuật ý niệm.
Tình Yêu Thời Coronavirus & Chuyện tình trước ngày tận thế
Đại khái đó là chuyện chàng hoạ sĩ kia yêu một cô ca sĩ. Biết cô rất thích hoa hồng nên chàng tỏ tình bằng cách mua một triệu đoá hoa hồng đem rải ở quảng trường trước cửa sổ nhà cô. Đó là tình yêu mang tính biểu diễn.
Tình yêu thời coronavirus
hoa hồng, chocolate
là duyên dáng hôm qua
hôm nay chàng hiệp sĩ
phải quỳ tặng khẩu trang
một chuyến về quê ♦ phút ngỡ ngàng ♦ khỏi lo! ♦ ca dao thời ôn dịch
khẩu trang khẩu súng khẩu chi
vũ trường vũ hán vũ gì cũng ghê
con chim hoàng hạc chớ về

Bình Luận mới