Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Phỏng vấn

Phỏng vấn Monique Brinson Demery: Bén Gót Rồng Mụ

16.02.2015
Finding-the-Dragon-Lady-Cover_thumb.jpg

Qua cách “quỷ hóa” bà Nhu, giới báo chí Mỹ đã thuyết phục dân chúng Mỹ rằng bà là “kẻ lạ” và người Mỹ có bổn phận phải can thiệp vào nội bộ chính trị của Việt Nam …. Jacqueline Kennedy chê bà Nhu là mụ đàn bà “khao khát quyền lực vì ghét đàn ông, hay … có thể … nhiễm bệnh đồng tính luyến ái!”

Chuyện trò với tác giả ‘Thầy Giáo Làng’: Nguyễn Trọng Hiền

23.01.2015
clip_image002.jpg

Đọc xong “Thầy Giáo Làng”, tôi hy vọng độc giả, ngoài sự hiểu biết thêm một số dữ kiện lịch sử, còn đồng ý rằng nước ta và dân tộc ta không thể tiến mạnh nếu chúng ta không chịu nhìn thực tế và cứ cố bám víu vào những tư tưởng hoặc chủ nghĩa đã lỗi thời và có hại cho tương lai đất nước. Cuối thế kỷ 19, chế độ thi cử, hệ thống quan liêu, một giới lãnh đạo mù quáng đặt quyền lợi cá nhân trên hết, sự kỳ thị tôn giáo, đó là những nguyên do đem nước ta cho người Pháp đô hộ. Sang thế kỷ 21, liệu sự kiện lịch sử đó sẽ tái diễn với một cường quốc khác chăng?

phỏng vấn Lưu Thủy Hương

8.12.2014

Truyện thành công, khi ở đó, người đọc nhìn ra được vị thế đứng của họ, trong hay ngoài câu truyện. Xa hơn nữa, to tát hơn nữa, cái mà nhiều nhà văn lớn đã thành công, truyện làm cho một thế hệ hay nhiều thế hệ nhìn ra được thân phận của mình.

Phỏng vấn Ban Mai: Vết chân dã tràng của người viết tùy bút

1.12.2014
BanMai_thumb.jpg

Tôi nhớ có lần đọc ở đâu đó, hình như Buznik, thi sĩ Nga, ông đề cập đến việc một nhà thơ khi sáng tác không thể tách rời ngôn ngữ mẹ đẻ. “Thi nhân thuộc về thứ tiếng nào thì nên dùng và cũng chỉ có thể dùng ngôn ngữ ấy để sáng tác”, ông dẫn chứng Puskin từng dùng tiếng Pháp để làm thơ và thất bại.

Văn nghệ cuối tuần (SBS Radio – Australia): Nói chuyện với nhà văn Phùng Nguyễn về Thu Tứ và "Trường hợp Võ Phiến"

3.11.2014

Chuyện Thu Tứ, con trai nhà văn Võ Phiến, viết bài hài tội cha ông sai lầm khi chống chế độ Cộng sản, để biện minh cho việc Thu Tứ kiểm duyệt, cắt bỏ nhiều …

Sen và Bão – Một Cân Bằng Mong Manh

12.09.2014
Lan-Cao-at-VAALA-Reading_thumb_thumb.jpg

Sen và Bão bao hàm sự xung khắc và cân bằng giữa mọi yếu tố đối lập. Hạnh phúc và giông tố. Hòa bình và chiến tranh. Tựa đề cũng mang ý nghĩa Phật giáo …. Đối với tôi, lớp bùn vòng quanh hoa sen là chiến tranh, vấn nạn mất nước, và những khó khăn trong đời sống ở quê hương mới.

Nói Chuyện với Nguyễn Hoàng Anh Thư

2.09.2014
NHAT2_thumb.jpg

Về cấu trúc tinh thần, nhiều khi tôi muốn xây dựng truyện theo hình dạng một khối lập thể có trục xoay ý tưởng (…) Có truyện thì kết cấu như những bậc thang. Câu chuyện cứ thế bước lên bước xuống trong chừng ấy nhưng kết thúc lại là bậc cuối cùng và chực ngã.

Giải Khăn Sô Cho Huế: Chờ Đợi Một Ngày Giỗ Chung Cho Việt Nam

20.08.2014
Mourning-Heaband-book-cover_thumb1_thumb.jpg

Khi viết lời tựa nhỏ cho bản in lần đầu vào năm 1969, tôi viết với niềm tin vào tương lai của Huế, tương lai Việt Nam. Vào năm 2008, vào dịp cuốn sách được tái bản ở Mỹ, và ngay ngày hôm nay, khi bản Anh ngữ xuất hiện, tôi vẫn nguyên vẹn niềm tin xưa, tiếp tục chờ đợi, “một ngày giỗ tương lai tại quê hương, nơi từng biết thế nào là tình yêu thương, sự ăn ở tử tế ….”

20 năm Văn học Hải ngoại

20.06.2014
clip_image001_thumb.jpg

Nền văn học nào cũng có lúc lên lúc xuống, lúc ra khơi, lúc bế tắc; song sự bế tắc ấy, nếu có, là thảm kịch của nhà văn, chứ không phải là tội lỗi của nhà văn. Có khi chỉ vì anh ta tự trọng. Có người cả đời cầm bút, sống nhờ ngòi bút, không thể trở thành tác giả của loại báo chợ

Nói Chuyện với Tru Sa về “Con Ngõ Vắng”

♦ Chuyển ngữ:
20.06.2014

Tôi không mong gì lời khen ngợi và chỉ hứng thú nếu người đọc văn của mình hiểu khớp những gì tôi viết ra. Đây có thể là một truyện ngắn rất hay, rất chán, rất thú vị, rất ngớ ngẩn hoặc rất gì đó…Thì phải do độc giả nhìn nhận, chứ tôi không thể bắt họ theo mình. Với tư cách cá nhân, là người viết thì truyện ngắn này quá buồn chán.

Nói Chuyện với Tru Sa về “Con Ngõ Vắng”

19.06.2014

Tôi không mong gì lời khen ngợi và chỉ hứng thú nếu người đọc văn của mình hiểu khớp những gì tôi viết ra. Đây có thể là một truyện ngắn rất hay, rất chán, rất thú vị, rất ngớ ngẩn hoặc rất gì đó…Thì phải do độc giả nhìn nhận, chứ tôi không thể bắt họ theo mình. Với tư cách cá nhân, là người viết thì truyện ngắn này quá buồn chán.

Văn học Miền Nam, tờ Tự Do, Nhóm Quan Điểm và Văn học Hải ngoại- MẶC ĐỖ TRẢ LỜI (thêm phần đính chính của Nguyễn Tà Cúc)

23.05.2014
MacDo-TraloiPhongVanNguyenTaCuc-Hinhanh-DaMau_thumb.jpg

Tôi, người phỏng vấn, đã gửi nhầm bản chưa biên tập lại (về một câu hỏi của tôi) cho Da Màu, nên phải thêm một đoạn vào câu trích ra này để công bằng cho nhà văn Trần Vũ. Ông KHÔNG PHẢI là người phát biểu mà chỉ là người ghi nhận ý kiến mà tôi đã nêu trong bài phỏng vấn (“Giảm mối âu lo tài chánh để rồi tai tiếng như tạp chí Sáng Tạo của Mai Thảo đã nhận trợ cấp của phòng thông tin Hoa Kỳ?”)

Phỏng vấn Alice Munro về tập truyện ngắn Dear Life

♦ Chuyển ngữ:
7.04.2014
AliceMunro_thumb.jpg

Không một thiếu nữ nào tôi biết được vào trường đại học, và cũng chỉ có một ít nam thanh niên có đi học. Tôi đã nhận được một học bổng có giá trị chỉ trong hai năm, nhưng cho tới lúc đó thì tôi cũng đã chọn được một anh bạn trai – là người muốn cưới tôi và đưa tôi về sống ở Bờ Tây.

Race/Class/Gender in the Eye and Life of Director Khoa Đỗ: A Perspective in Film

12.03.2014
KhoaDo_thumb.jpg

“I think it’s important that these stories are told, it’s important that these stories are passed on. Because I think it’s so important to keep our history and we record it for the next generation and the next generation. I’ll pass these stories to my children. These stories make us who we are.”

Sắc Tộc/Giai Cấp/Giới Tính trong Cái nhìn điện ảnh và Cuộc đời của Đạo diễn Khoa Đỗ

12.03.2014
pv-KhoaDo_thumb.jpg

Đến cuối bữa ăn, thì luôn luôn những câu chuyện này cứ tiếp tục tuôn ra. “Nhớ hôn, lần đó mình đi trên ghe, mà bị chết máy. Rồi mình mất một cái chân vịt, và Cậu Sáu phải nhảy xuống để thay. May mà tôi mang theo một cái chân vịt nữa, thấy hôn! Mẹ nói tôi đừng có mang thêm chân vịt…

Phỏng vấn về MỸ THUẬT VIỆT NAM: NHỮNG VẤN ĐỀ XOAY QUANH với hoạ sĩ Trịnh Cung

28.01.2014
TC-MyThuatVietNam-bia_thumb.jpg

“Việt Nam và các nước ở Á Phi luôn là nơi nhập khẩu những món hàng mới lạ mà người Phương Tây sản xuất, tất nhiên bao giờ cũng muộn, nhưng cái bế tắc của nơi kia lại là cái mở ra cho bên này. Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ là biết tiếp nhận điều gì có ích và từ chối cái không cần thiết.”

Aline và niềm yêu thơ

22.10.2013
NSPP-Poets-on-Balcony-of-the-Library-of-Congress_thumb.jpg

Sự lấp lửng của thơ hé mở điều khả thi của vô số những quan điểm khác nhau trên thế giới. Một bài thơ có thể mang rất nhiều nghĩa. Cháu thích điều độc giả có thể đọc một bài thơ của cháu nhưng đạt đến một cách hiểu khác với chủ tâm của cháu. Nó giúp cháu có một cách nhìn đời cởi mở hơn.

Trao đổi với nhà thơ Cao Thoại Châu

13.09.2013

Một cô học trò đệ Tam coi nhưng không nói gì về thơ mà nói về bút danh, cách gợi ý xa xôi của cô làm tôi nhận ra mình đang ở đâu (Châu Đốc), chữ lót tên cô học trò và họ Cao của tôi… trong một phút bất chợt hình thành bút danh dùng hết đời tôi. Thật hên, với bút danh này…

Phỏng Vấn Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng

27.08.2013
nxhoang1_byNHN-1990_thumb.jpg

Hạnh phúc của một người viết văn là khi chấm dứt chữ cuối cùng của một sáng tác. Hạnh phúc lớn nhất của họ là được người đọc. Nhưng tại sao cô không hỏi nỗi đau khổ của người cầm bút?

Nguyễn Xuân Hoàng Tại Boston

25.08.2013
NGUYEN-XUAN-HOANGHARVARD2004_thumb.jpg

Nhà văn Võ Phiến trong một bài viết về tôi có khám phá ra là mỗi lần cho in lại một sáng tác cũ của mình tôi thay đổi và sửa chữa nhiều lắm. Phần lớn là cắt ngắn đi, nên hiểu đó là sự thất vọng. Tôi thất vọng hầu hết những gì tôi đã viết.

TRÒ CHUYỆN VỜI NHÀ VĂN HOÀNG THỊ BÍCH TI, TÁC GIẢ TRUYỆN DÀI “ KHI LOÀI SÂU BIẾT KHÓC” VÀ “BIỂN LỤA”

16.08.2013
BichTi-chutieu_thumb.jpg

“Trong một thời gian dài, cả ngày, những porno- websites cứ hiện lên đủ thứ hình ảnh, kinh khiếp của những người con gái nhỏ bé Á Đông bên cạnh những người đàn ông ngoại quốc hung dữ… B.Ti đã bị những cặp mắt đau đớn, kinh hoàng của những người con gái đó ám ảnh và B.T đã ngồi xuống viết…”

Không có một nền nghệ thuật nào bay lên chỉ với một cánh!

2.05.2013
Picasso-Femme-assise-dans-un-fauteuil-Eva-1913_thumb.jpg

Chỉ có bán ra, sự thất thoát các tác phẩm nghệ thuật giá trị bao gồm cả cổ vật của Việt Nam đã diễn ra từ lâu, cho đến hôm nay là rất lớn. Lý do để xảy ra thì nhiều, nhưng chủ yếu là vì tình trạng nghèo về văn hóa bảo tồn…

ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh (phần 2)

17.01.2013
Doi-Thoai-Van-Chuong-NDT-TNM_thumb.jpg

Tôi ngồi đầu nồi, bên kia nồi là Hiệp và trực tiếp so đũa, xới cơm, như một người con cả của gia đình. Đúng lúc ấy, một con nhái, chả biết thế nào, nhảy tõm ngay vào bát canh cải duy nhất có trên “mâm.”

ĐỐI THOẠI VĂN CHƯƠNG – Nguyễn Đức Tùng và Trần Nhuận Minh

7.01.2013

Như bạn sẽ thấy, đây là cuộc phỏng vấn- trò chuyện về những vấn đề khác nhau của thơ và thơ Việt Nam. Đối với tôi, trên một khía cạnh nào đó, Đối Thoại Văn Chương cũng là sự tiếp nối của Thơ Đến Từ Đâu, vốn đã được xuất bản thành sách bởi NXB Lao Động và dưới dạng ebook bởi Kệ Sách của Da Màu.

Tâm tình cùng với nhà thơ Lâm Hảo Khôi, tác giả thi tập Người Như Lá Biếc

3.12.2012
LTT-LHK-01_thumb.jpg

Làm sao để biết một người làm thơ chắc chắn là dân Sóc Trăng, cứ coi họ dùng chữ “mình ên” có đúng không, bởi “mình ên” là tiếng địa phương dân Sóc Trăng hay dùng hàng ngày. Thí dụ cô gái thay vì hỏi, “anh đi đâu một mình vậy?” thì ở Sóc Trăng sẽ là
“hia đi đâu mình ên vậy?”

Mạc Ngôn: “kiểm duyệt rất có ích cho văn chương”*

15.10.2012
Mo-Yan-Portrait_thumb.jpg

Nhà văn có thể có một số vấn đề hóc búa và nhạy cảm mà [y] không muốn động chạm đến …. [Y] có thể dùng trí tưởng tượng của riêng mình để biệt lập ra khỏi thế giới hiện thực hoặc có thể phóng đại vấn đề, làm cho nó nổi bật, sống động, và có dấu ấn của thế giới thực tại. [Vì vậy] những hạn chế, hoặc kiểm duyệt nói chung, rất tốt cho việc sáng tạo văn học.

Cổ Ngư trò chuyện với Trần Thị NgH

15.08.2012
201206-NhanRum_thumb.jpg

Bấy lâu nay vẫn phải tha [đám con không cha] đi gửi các nhà trẻ Hợp Lưu, Văn, Thư Quán Bản Thảo; … nội trú Văn Nghệ, Thời Mới, Hồng Lĩnh; hoặc lây lất trong các trại tị nạn Da Màu, Dutule, Đặc Trưng, Ăn Mày Văn Chương, Mượn Dấu Thời Gian…

Nguyễn Thị Hợp: nỗi sợ hãi của một họa sỹ là sự lập lại chính mình

10.05.2012
NTH_Bn-ma-Tranh-mu-nc-trn-canvas_thumb.jpg

Khỏa thân, cũng như một thí dụ khác – tĩnh vật, là một đề tài quen thuộc trong hội họa. Khi mình vẽ tranh gọi là “khỏa thân”, hay “tĩnh vật”, hay “phong cảnh”, hay “bố cục”, thì phần nào trong đầu mình không coi đề tài là quan trọng, mà chỉ chú ý tới đường nét, sự phối hợp…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)