Trang chính » Giới thiệu tác giả, Phỏng vấn, Tin văn học Email bài này

Aline và niềm yêu thơ


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 22.10.2013

 

 

NSPP Poets on Balcony of the Library of Congress

Các thi sứ quốc gia, từ trái qua phải: Michaela Coplen, Aline Dolinh, Louis Lafair, Sojourner Ahebee và Nathan Cummings
Trên sân thượng phòng đọc thơ, Thư viện Quốc Hội, ngày 20 tháng 9, 2013 (Ảnh: David Cummings)

Lời Giới thiệu của người dịch: Sau khi được chọn vào nhóm 5 thi sĩ học sinh quốc gia Hoa Kỳ với vai trò “Thi Sứ”, đã có nhiều cơ quan truyền thông phỏng vấn Aline để tìm hiểu thêm. Sau đây là bản dịch tiếng Việt của nội dung cuộc phỏng vấn “Hanging at the White House” Aline dành cho website “Pop Culture Nerd” được post ngày 10 tháng 10, 2013. Cuộc trao đổi cho thấy Aline có niềm yêu thơ đặc biệt, cùng niềm hy vọng về thơ như xúc tác làm thay đổi con người và xã hội.

 

Pop Culture Nerd: Cháu đã phản ứng thế nào khi được thông báo về vinh dự này?

Aline Dolinh: Mới đầu, cháu thật hoang mang! Cháu nhớ khi được chọn vào vòng bán kết đã đủ khiếp đảm rồi, vì có thể là cháu sẽ bị thất vọng, do đó việc cháu đạt tới mức xa như thế này có vẻ không thật. Nhưng khi cháu nhận được xấp tài liệu qua thư tín, nói rằng cháu đã được tuyển chọn, cháu đã như người đi trên mây trong một lúc. Nhưng giá trị của giải thưởng này chưa thực sự ngấm vào cho đến dịp lễ nhậm chức cuối tuần [ngày 20 đến 22 tháng 9] tại thủ đô Washington D.C.

PCN: Trong những tuần trước khi có công bố chính thức về 5 Thi sứ Quốc gia nhiệm kỳ 2013-2014, cháu đã không được nói với bất cứ ai rằng cháu là một trong những người được tuyển chọn. Giữ bí mật về điều này khó khăn như thế nào?

AD: Chúa ơi, thật là khó vô cùng. Cháu có thừa khả năng giữ bí mật, trong trường hợp bị đòi hỏi như vậy, nhưng cháu thích được chia sẻ. Từ hồi tháng Năm, trước khi biết được chọn cho giải thưởng đặc biệt này, cháu đã nói với một số bạn và gia đình rằng cháu đã dự thi một giải về thơ. Thật khó mà tránh hoàn toàn đề tài đó trong câu chuyện và nếu ai còn nhớ, cháu đã cố gắng nói bâng quơ, tảng lờ. Thật khổ tâm khi cháu trở lại trường và có bạn bè hỏi han cháu là cháu đã làm được những gì đáng kể trong mùa hè, nhưng cháu không thể tiết lộ gì cả!

PCN: Chà! Cô dám chừng sẽ đứt mạch máu nếu bắt phải giữ một bí mật như thế. Cháu đã thích nhất phần nào trong cái cuối tuần diễn ra những lễ lạc, diễn văn và tiệc tùng chào mừng cháu và các thi sứ trong nhóm?

AD: Nói có vẻ sáo, nhưng phần thích nhất là cháu đã có cơ hội gặp được những bạn tốt. Bốn thi sĩ kia là những người tài năng, tuyệt vời nhất mà cháu được gặp, nhưng họ cũng rất dễ gần gũi và thân thiện. Thật là điều hạnh phúc khi gặp được những người khác cũng say mê về thơ như mình, và cháu nghĩ rằng tất cả đều đồng cảm mau chóng. Cháu nghĩ tất cả đều cảm thấy như cùng đi chung một thuyền. Hơn nữa, ba thi sĩ được chọn năm ngoái mà chúng cháu gặp, và tất cả những người liên hệ tới chương trình này đều rất thắm thiết và nhiệt tình hướng dẫn chúng cháu qua mấy ngày cuối tuần đó. Cháu cảm thấy là họ thực sự quý mến chúng cháu, không chỉ trong phạm vi thi sĩ, mà là chân tình giữa người với người.

PCN: Cảm tưởng của cháu thế nào về Bà Obama? Cháu có hỏi làm thế nào để có được hai cánh tay đẹp như bà ấy không?

AD: Bà ấy cực kỳ lộng lẫy, dịu dàng, và siêu cao! Nhìn vào bức hình chụp chung, thấy đầu cháu chỉ ngang tầm vai bà ấy, cũng đúng thôi, vì cháu đoán là bà ấy cao hơn cháu tới 11 inches. Bà ấy rất thân thiện, và cháu cảm thấy là bà ấy thực sự quan tâm về chương trình này. Khi đến lượt cháu được bà ấy gắn huy hiệu, bà đã hỏi về quan điểm của cháu từ phương diện một người sáng tác và bà ấy nhớ cả tuổi của cháu. Bà ấy còn nhận xét “Cô biết không, Malia* bằng tuổi cô đấy!” thật không thể tưởng tượng. Chuyện Đệ Nhất Phu Nhân đã dành thì giờ nói chuyện với từng người chúng cháu là điều bất ngờ tuyệt vời.

PCN: Cháu có biết do đâu mà cháu có được sự yêu thích đọc và viết không?

AD: Từ lúc bé, cháu đã có may mắn được cha mẹ dậy đọc và khuyến khích cháu viết. Cháu cũng may mắn có được các thầy cô tốt, các thầy cô đã nhận ra điều cháu thích viết. Cháu lớn lên với sách đầy nhà, lợi điểm mà nhiều đứa trẻ khác không có. Đó là điều may mắn.

PCN: Ba má cháu còn thích đưa cháu tới những hội chợ sách. Năm 2009, cháu và em gái cháu là Mena Đan Tâm đã viết về National Book Festival (Hội Chợ Sách Quốc Gia) ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Nếu khi đó có ai nói với cháu rằng trong vài năm nữa cháu sẽ là một diễn giả đặc biệt được mời lên tiếng ở đó, cháu đã nghĩ như thế nào?

AD: Có lẽ cháu đã phản ứng như, “Đừng nói xạo!” Cháu còn nhớ lần đầu tới hội chợ sách, cháu đã đợi dưới trời mưa trong hai giờ để loạt sách Percy Jackson của cháu được chính tác giả Rick Riordan ký tên, chỉ vì cháu quá yêu thích những quyển sách đó (cháu vẫn còn thích). Cháu cũng đã nhớ lại kỷ niệm này trong buổi Dạ Tiệc Sách Quốc Gia  (National Book Festival Gala) ở Thư Viện Quốc Hội, đứng trong cùng một phòng với những nhà văn mà trước đây cháu tưởng như phải hy sinh cả mạng sống để được nói chuyện với họ, và cảm thấy như sự hiện diện của cháu ở đấy không phải là thật.

PCN: Ồ, bây giờ cháu “sáng giá” rồi! Nếu có bao giờ cháu được gặp J.K Rowling, chắc chắn cô sẽ hối lộ cháu tiền để nhờ cháu xin bà ấy ký cho cô vài cuốn sách [nói đùa thôi]. Cháu sẽ thích làm gì nhất với tư cách là một thi sĩ học sinh quốc gia? Cháu hy vọng đạt được điều gì?

AD: Một lần nữa, cháu rất phấn khởi được làm việc với nhiều người tuyệt vời hoạt động cho chương trình này, vì mọi người đều rất tích cực, và có rất nhiều người mà cháu có thể tin cậy trong việc hướng dẫn cháu trên con đường hoạt động. Nhưng cháu nghĩ rằng điều quan trọng nhất về chương trình này là cơ hội thực sự thay đổi trong phạm vi cộng đồng. Cháu rất háo hức trong việc thảo ra dự án phục vụ cộng đồng của cháu, vì quá trình mang thơ đến cho những người từ trước không quen đọc thơ sẽ tạo ra một ảnh hưởng rất lớn lao. Không phải ai cũng đủ may mắn được lớn lên với một hệ thống hỗ trợ như cháu đã có được từ trước đến nay, cho nên chuyện có cơ hội tiếp xúc và trình bầy cho mọi người biết thơ đã ảnh hưởng đến đời cháu như thế nào là điều cháu thực sự mong mỏi được chia sẻ. Ít nhất cháu hy vọng mình có thể khuyến khích thêm một người khác yêu thơ cũng như cháu đã yêu thơ.

PCN: Cháu có thể chia sẻ một vài chi tiết về dự án cộng đồng này không?

AD: Cháu chưa chắc chắn nó sẽ là gì, nhưng cháu chú tâm tới dự án phổ biến thơ đến với những học sinh không có cơ hội tiếp cận hay từ trước không thích thơ, những người chưa biết thơ có thể mang đến cho họ những ích lợi gì.

PCN: Ngoài chuyện được mời tới Bạch Ốc để gặp và nói chuyện với Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ, được cơ hội đi nhiều nơi, và được tặng một học bổng 5.000 đô la (toàn mấy chuyện lặt vặt, như cháu biết) – thơ đã giúp gì cho cháu?

AD: Thơ mang đến cho người cái nhìn mới về thế giới. Tại trường học, nói chung, thơ đã giúp cháu thành một người viết khá hơn. Nó giúp cháu cảm kích thâm sâu hơn những điều lấp lửng, vì luôn có sự bí ẩn trong thơ.

PCN: Tại sao sự lấp lửng lại là cái gì đáng đề cao?

AD: Nó hé mở điều khả thi của vô số những quan điểm khác nhau trên thế giới. Một bài thơ có thể mang rất nhiều nghĩa. Cháu thích điều độc giả có thể đọc một bài thơ của cháu nhưng đạt đến một cách hiểu khác với chủ tâm của cháu. Nó giúp cháu có một cách nhìn đời cởi mở hơn.

———-

* Malia là con gái lớn của ông bà Obama.

bài đã đăng của Pop Culture Nerd


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)