Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Và người thi sĩ ấy
chiều đi qua fimnom
chiều đi qua suối thông
thấy nhà thờ đã mới
Nếu văn học miền Bắc là đơn
nhất, là một khối, một tảng và là một công cụ hữu hiệu bảo vệ chế độ thì ngược lại, văn học miền Nam là một thứ kính vạn hoa. Nó soi rọi từng chân dung, từng ngóc ngách của cuộc sống, của từng số phận, từng hoàn cảnh (…) Đó là một nền văn học mà sau lưng không có nghị quyết và trước mặt không có kẻ thù
đối với hai cảnh sát viên bị ám sát- công lí (có thể) sáng tỏ ở cái chết tự kết liễu của gã hung thủ
đối với ông bọ lập công lý
– ở đâu?
ta nói điều ấy thì ta không biết, chỉ đồ chừng rằng, có thể là một vị nữ anh hùng nào đó của nòi giống chúng ta đã hiện ra trong giấc mơ em như một thứ ký ức nòi giống, không phải đọc, mà là rao giảng những câu kinh không vần
“…Tôi trở lại những chỗ cũ ở Nha Trang, không còn tìm kiếm gì, cũng không tìm vui. Tôi muốn tự-sát-chậm, bằng rượu và bằng bất cứ gì ở đấy. Tôi đã thất bại trong cuộc tìm kiếm, bây giờ lại thất bại trong mưu toan tự-sát-chậm, nó thật não nề, tôi không đủ sức.
hay là mùa thu muốn phái đến làng Cù của ta vị sứ giả đương đại
người kỵ sĩ già vừa bước xuống khỏi lưng con ngựa già đã reo lên
a, ngôi làng của thế kỷ, những tiếng khóc trẻ thơ
Đầu gấu khai triển đội hình, bắt đầu xông lên. Các mẹ các chị tuột quần tuột áo, tồng ngồng hàng chục người đứng lên xe trâu chăng khẩu hiệu, hô ‘‘ Cứu lấy dân! ’’, vừa hô vừa vỗ bì bạch vào những… phần đặc biệt dưới hạ thể. Đây là thế võ quần chúng chống đàn áp được phổ biến ít nhiều rộng rãi trong tập thể dân oan. Cô Đồng cũng định làm như mọi người, nhưng sau khi tụt xuống thì không biết nghĩ gì mà lại thôi, kéo quần lên, chỉ gào ‘‘Thánh thần sẽ vặn cổ chúng mày, đồ liếm máu l…khốn nạn!’’
Tôi đã không ngạc nhiên về “khoảng trống” Nghiêu Đề, một người bạn mà hình như suốt đời không ham muốn sở hữu một điều gì. Sự nghiệp của anh chỉ là những dấu chân chim trên cát mau chóng bị xoá nhoà bởi lớp sóng thời gian.
hôm qua vợ dấu yêu đòi
về thời bao cấp để soi đèn dầu
lò mò tay chạm đêm sâu
giật mình dậy hỏi, dép đâu, sắp hàng!
không phải trong cơn mộng tưởng
trên mái nhà dưới ánh trăng sao
tiếng mèo hoang động tình
rên vỡ khuya
Bài viết nầy, không có tham vọng đọc, nghe và cảm nhận một cách toàn diện về cõi thơ Thanh Tâm Tuyền, mà chỉ giới thiệu một “Âm Vang Khác” của thi sĩ: Bài thơ “Ngôi Nhà Đỏ, Trăng Hồng” (đã được đăng lần đầu tiên trên tạp chí Văn, tại Sài Gòn, số ra ngày 27 tháng 11 năm 1972). Bài thơ gồm 6 biến khúc, 160 câu ….
Cha mẹ của chúng đã mất trên đường hành hương
trong tay cầm bó đuốc
thầy cô của chúng đã chìm
dưới lòng sông váng đỏ
trong khu vườn âm bản ký ức
bầy sẻ nâu ngờ vực mùi hương tạo hình vòng cung màu lửa
từng chiếc lá biến thể chỉ có thời gian mặc niệm
tạt qua thành phố của hành hình
có phim khiêu dâm vài quả X
hùm bà lằng kung phu tàu chệt
mấy chú nai tơ hàn quốc bẹo hình
Môt số truyện ngắn của THT cũng nằm trong trường hợp này, tôi hiểu và không lấy làm lạ ngay trong truyện ngắn đầu tay của anh đăng trên BK ‘đã bị kiểm duyệt bỏ trắng nhiều đoạn’ ngoài ý muốn của tác giả và chủ biên tòa soạn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, các nhà văn nhà báo họ có một giác quan thứ sáu rất bén nhạy, họ biết chỗ nào sẽ bị cắt và họ vẫn né tránh được lưỡi hái làm hại chữ nghĩa
khoác chiếc áo mùa đông
lên xác thân mùa hạ
cửa mở ra
mặt trời rơi những câu thơ quăn queo da mồi
lý lẽ và sự dung tục còn ở đấy
nhấp nhổm trên bàn tiệc
bên cạnh những cái móng ngựa vừa được nấu
ngàn dặm hồng hoang
tiếng lóc cóc còn lại trong hộp giấy
Đà Lạt, thênh thang ngày trở lại
Ấp úng điều gì không thể hiểu
Chiếc khăn voan sương mù tan loãng
Phố chợ, hoa, đồi thông, núi lộ ra gương mặt khác
Sau mỗi trận đấu ba ông bạn của tôi tì tì ngồi uống nước chanh, rút ưu khuyết điểm của trận đấu. Chúng hăng hái bàn cãi với nhau về nhiều vấn đề, làm thế nào trong tương lai đội banh phải tiến hơn nữa. Chẳng hạn sẽ đưa thằng này lên hàng tiền đạo, đem thằng A qua góc trái, kéo thằng B về làm hậu vệ, huấn luyện thêm nữa cho thằng C. Hình như chúng quên mất là có tôi đang ngồi bên cạnh
cát quê choa trắng phau sự thật
gió quê choa hun nóng sự thật
sông quê choa chảy vào sự thật
chỉ có
sự im lặng ngộp thở
Những chiếc lá vàng bay
Những chiếc chở hồn đầy
Hồn chứa muôn điệu buồn
Buồn dâng từ gốc cây
Còn biết phải làm gì chứ!
Tôi rất ham muốn gần gũi
Xác thịt với cô ta mỗi
Lần cô ta ghé chơi tôi
Trong thời kỳ cực thịnh của văn học Việt Nam, Thanh Tâm Tuyền vượt lên như một trong những đỉnh cao nhất. Có thể nói rằng Thanh Tâm Tuyền là một trong một số ít nhà thơ lớn nhất không phải chỉ riêng đối với Miền Nam mà cho cả nước
Những ngày rảnh, tôi đến chơi nhà của vợ chồng Trần Vũ – Thanh Mai, người bạn vừa đến Mỹ sau 35 năm sống ở Pháp.
Trước hiên nhà Vũ nhìn xuống là một con lạch nhỏ, nước chảy chậm, trong vắt, trong đến nỗi có thể thấy những con cá bơi lừ đừ dưới mặt nước. Con lạch có nhiều cư dân sinh sống: cá, cò trắng, vịt trời, và rùa. Vũ từng đếm được có chừng 12 con rùa cư ngụ ở con lạch này,
khi tôi đứng hát cùng lê uyên
bỗng nhớ tới lộc
cùm cụp râu mép
giọng khàn khào
theo em xuống phố trưa nay
Bình Luận mới