Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Terry muốn biết bạn đã đọc sách chưa, bởi bạn đã có hai tuần, và hơn thế nữa, bạn đã có một cuốn sách với chữ ký tác giả do Terry cung cấp. Bạn thậm chí còn không mở cuốn sách ra, bởi bạn không thích hình tác giả
Thơ Ca, trước khi hiện hữu cho chúng ta ngày nay, đã là … một loại kinh lễ, một cuốn bách khoa …. Vào thời trung cổ, Thơ Ca là thứ nhật báo tương ứng với báo chí của chúng ta ngày nay (cũng có những bài xã luận, mục cáo tố tương tự mục lượm lặt hàng ngày; anh hùng ca tương đương với các tiểu thuyết đăng thường kỳ ….) Rất chậm chạp, có thể là đến sau thế kỷ XVI, người ta mới ý thức [và] … ưu ái với cái gọi là “Thơ Ca.”
thơ là màu trắng
đến từ quảng trường bị tấn công
một đống nhàu nát trên mặt đất và la hét
trong tiếng gầm xấu xa của chiếc xe tăng
cái bóng giằng xé của nó trở thành một biểu tượng
Một con ếch nhỏ đi lạc vào hồ cá kiểng
Nga bỏ nhỏ vào tai tôi: Hãy lắng nghe cú nhảy
xa vạn dặm
Từ Kyoto đến Sài Gòn
Ở Bà Quẹo – Sài Gòn. Góc phố cũ
Một chiếc xe ngựa. Một con ngựa già. Một người xà ích
Quán cà-phê nhỏ.
Đạo Bụt là đạo tỉnh thức. Chữ Bụt là từ chữ Buddha mà ra, có nghĩa là người tỉnh thức. Chữ Buddha phát xuất từ động từ Budh, nghĩa là tỉnh dậy. Người đã tỉnh dậy gọi là Buddha.
Bầu trời ngày quang kẻ nào đứng đúng hẹn bữa chân trời
cuộc đi vòng xô đẩy sóng tấp dạt
bọt nước dấp trắng tự trồi nổi
lũ quạ đen bên kia nóc giáo đường
rỉa những mảnh vụn tháng ngày
sót trên đôi cánh
một mùa hè nữa sắp tàn lụi
Anh chạy miết trên cánh đồng tuổi nhỏ
Đuổi chuồn chuồn, châu chấu buổi chiều quê
Đêm nằm mộng còn nghe con nghé ngọ
Gọi tên anh tóc trắng hãy quay về
Nhưng trước hết tôi muốn nói với quý vị là con người Thúy Kiều có cái bản chất của sự đứt ruột. Đứt ruột là đoạn trường đó. Từ hồi còn nhỏ, cô ta đã ưa cái loại văn nghệ đứt ruột.
Đứa bé lạc nhà trong một bình minh lạnh đầu tháng năm. Lúc đi nó mặc áo quần trắng cùng một chiếc dép đã há mõm. Hắn lục hết số dép mình có nhưng chẳng thấy chiếc dép nào như thế.
tách cà phê mở trừng mắt
như một vùng âm đạo ẩm ướt
anh muốn ngủ sâu trong bóng tối đó
những người khuất mặt lang thang chập chùng
những chuyến tàu vẫn xanh chạy về Burke
muốn nhìn trăng rừng Natickwood trên những đọt phong
người ngồi trước canvas chơi màu đen yên bình
Em mang trái tim cũ của mình
chờ dọn vào hành tinh mới
không ai biết nơi này có bao lâu
nhưng loài người ngỡ là mình sẽ tới
Bộ ba chúng tôi, trước khi Trịnh Công Sơn mất, đã 14 năm, được bạn bè gọi vui là “Les Trois Mousquetaires” vì chúng tôi rất gắn bó từ những năm 18-20 tuổi cho đến ngoài 60, tóc bạc, già yếu
Tôi biết rằng một số bài viết của tôi sẽ làm nhiều người phẩn nộ vì họ cho rằng tôi xúc phạm đến các niềm tin thiêng liêng của họ. Đây có lẽ là điều làm tôi băn khoăn và áy náy nhất. Tuy nhiên, tôi hy vọng
khi tôi nghĩ đến anh. và viết
võ hoàng
mường tượng thấy
người đứng trên đồi lau
Tiệc tùng vô nghĩa tôi chán rồi
Những người muốn làm thầy khi say rượu.
Những bông hoa nhựa thích đăng đàn.
Những lời ca vội thoát ra từ túi rỗng
“Anh chàng chiến sĩ đẹp trai thế kia mà bị điên,” cô bạn ngắm anh ta một đỗi lâu, vừa xót thương vừa tiếc rẻ. Nhưng về phần chị, chị có cảm giác lạnh xương sống, khi bất giác thấy đôi mắt anh ta đăm đăm nhìn chị từ lúc nào.
Bỗng bật xanh ngọn đèn
những đường bay vô định
tìm chi đom đóm ơi
tìm cái không mà có tìm cái có mà không
vực các nhà làm xiếc văn học dậy
mặc cho họ đồ tuyền xanh
kêu họ hãy ngậm các bài thơ xanh
Hồng Kông vẫn như cậu con trai đã lớn còn bú sữa mẹ. Gần 80% lượng nước dùng hàng ngày được chảy tới đó từ nguồn Nước Mẹ. Cũng vậy, điện và thực phẩm. Hòn đảo vàng không thể văng ra ngoài vòng tay của chúng ta một lần nữa, sau cái thời đen tối nhất vì hoàn cảnh lịch sử nó phải đem thân làm con nhà người. Chúng ta đang nối tiếp tiên tổ từ thời Tần Thủy Hoàng Đế giữ lãnh thổ này trong vòng đai đế quốc Trung.
Dù ngày hay đêm, chạy băng lục địa nước Mỹ bằng tàu hoả là anh lao vút qua hết thị trấn hoang vu này đến tỉnh lỵ đìu hiu khác nơi không kẻ vãng lai. Hay nói đúng hơn, anh lướt ngang những nơi mà ai chẳng có liên quan, ai chẳng còn cội rễ lưu giữ trong nấm mộ làng quê
Ném rào rào.hạt thóc
Đêm nghe rêu lả
Cúi xuống.bóng ôm hình loang loáng
Ngợp!
là đêm đặc quánh thiên đường
có tôi ngã quỵ như tuồng trai tơ
thời gian mê điếng sững sờ
Đàn bà giống như bọt bia trào xuống tay mình
Không một thằng bợm nào bỏ qua không chấm mút
Nhưng chớ dại nốc cạn cùng đáy cốc
Bình Luận mới