… nhà văn võ hoàng mất ngày 28 tháng 8.
1978 ở rừng núi nam lào khi về lại VN.
hãy đập vỡ. tiếng cồng
đêm. màu da nhiệt đới
mùa hạ huyền
mặt trăng. đỏ. trong khu rừng cháy
và hãy nhớ. ở một nơi nào. những hàng cây thốt nốt.
yên lặng. dưới trời
và nắng
mắt thuyền độc mộc. trên sông
dòng xanh trôi màu lá huyễn
những họng súng chong. chiều. bầy chim
đầu trọc bay. bay rợp đồng người
măng đầu mùa. như trăng. sao chẳng ngọt
mà đường về. hoa ác. đong đưa
khi tôi nghĩ đến anh. và viết
võ hoàng
mường tượng thấy
người đứng trên đồi lau
nhìn về một xóm khuất
có tiếng gà gáy
trăng lên. trong rơm rạ
cũng chợt như vừa nghe. cơn giông
trên một cánh rừng. những lằn chớp xanh. rạch
nát mặt người
ai về. hàng cây bật khóc
mưa trên những mái gồi
mùi của đất. ngàn năm
lúc đó. đêm nguyệt tận. cuối cùng
cho một khúc ca
ngồi bên đống lửa
đọc lại những tờ bản thảo
đâu nắng vàng dưới trời yên bái
và mưa nhã nam
những đầm bông súng hồng tay em. hàng thùy
dương sóng xa. biển và đất nước
người du sĩ bật đứt dây đàn
máu chảy trên những thành phố
ôi. măng đầu mùa. như trăng. sao chẳng ngọt
mà đường về. hoa ác. đong đưa
thế kỷ. người cày những cánh đồng chết
người đuổi người. đi về biển xa
khi tôi ngồi nghĩ đến anh. và viết
võ hoàng
những hàng thốt nốt. dưới trời. yên lặng
vẫn yên lặng
những dòng kinh trên lá. đã khô
và nắng rã. tàn phai. không bóng người
không bóng người
trăng. như tôi. khóc
võ hoàng ơi
.