Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

hư ngôn | chiều. vẫn siêu thực. chiều

Hư ngôn

làm sao bưng được bát cơm ăn
làm sao yên giấc
chiều nay
đọc câu thơ siêu thực. mà nghẹn lòng
cành hoa lys đã úa tàn
trên bức tranh tĩnh vật
không còn nghe tiếng kèn trumpet
thổi từ giấc mơ xưa
tháng sáu về
tai bỗng đầy
những tiếng dội từ xa
từ gạch đá thiên an môn
đến budapest
từ mọi nẻo đường quê hương tôi
xác bướm khô
tôi khóc
bằng những chiếc mắt lá
trong mưa
tháng sáu
chúng âm mưu bán đất
thắt cổ người dân
đánh. đập
kéo
quăng lên xe
máu chảy
những cánh diều. nằm trên ngọn cây. khô
từ đây không còn tiếng nói người
tháng sáu ơi

 

chiều. vẫn siêu thực. chiều

em có nghe
này em có nghe
vẫn tiếng còi tàu
buổi chiều
âm vang qua khu rừng. natick
những cánh dã quỳ tứa máu. run rẩy
không ai về lại quán cà phê xưa
nơi khung cửa
con bướm monarch. nhìn thấy trong giấc mơ nào
đang vỗ cánh
gây ra những chấn động. màu hổ hoàng
trên phế tích. mùa qua
anh thấy mình ngồi
đốt lại đống lửa
lá thông khô
những khuôn mặt bạn bè. chợt hiện
đinh cường. trịnh công sơn. lê uyên phương
tôn nữ kim phượng
thanh sâm
và tiếng ai
gọi mình trong gió
thiệp ơi. thiệp ơi
về đi

chiều. vẫn siêu thực. chiều

bài đã đăng của Nguyễn Xuân Thiệp


Bài này không có phần bình luận.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)