Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Thân xác và tự do
Có những đóa hoa không phải màu hồng
Có những dòng sông đóng băng từ thiên kiếp
Có những cánh đồng mông mênh chưa kịp trổ bông
Vĩnh Đăng Phố
Em là hoa, là con gà con vàng tơ óng ánh lạc lõng
kiếm ăn bên bãi rác.
Ta, đại ca của lũ ruồi, dòi bọ
và lũ con trai mất dạy phố Vĩnh Đăng.
Cho một chuyến xe đêm
khi cuộc đời là cuộc độc hành
tình tứ
ta gánh nỗi buồn như cây thập tự
riêng mang
Tiếng Kèn Vang Lộng Khúc Nhạc 2603
Căn nhà Big Horn nằm lưng chừng đèo, treo cuối dốc sâu.
Giữa trời thu và dòng Colorado chảy vào hồ Travis.
Nước trong in bóng chim bay sống động, khiến đàn cá giật mình tưởng thiên thần.
mười hai câu chuyện từ vòm cây mất ngủ
Và một lần nữa nó đã là đêm – buổi tối nhẹ, dài, chậm dần. Buổi tối để nhiều hứa hẹn bất cứ điều gì. Nhiều lúc nó luôn luôn là một cảm giác của sự thất bại, lãng phí thời gian. Cô day dứt mãi, không biết làm thế nào tốt nhất để tồn tại. Đi trước đêm, hoặc cô có thể ở nhà và ngồi cạnh một cửa sổ, để cho không khí ấm áp, bão hòa với các âm thanh của mùa hè
Chàng Đứng Nấp Đâu Đó Trong Khoảng Không
tôi cảm thấy nhọc mệt khi tìm chàng
nhưng chẳng nghĩ rằng chàng đang bận rộn với những ngày lễ buồn
chàng vẫn ở đó trong khoảng không
nhưng chàng đang đứng nấp đâu đó trong khoảng không
phát tiết
nổi vồng nhức gân xương chữ
khao khát
không là đá chanh giải khát
bật thoát thanh quản bóp . . .
nghệ thuật cho kẻ câm
Hư-thực trong đây… ♦ Nghĩ chuyện người lớn
chiều về- khi nhìn vào gương
tôi thấy mình băng ngang thửa ruộng
hoang- phân nửa thửa ruộng
tràn ngập một màu tím
bờ kia- phần 3
Cô vái, tay chân uốn éo, yểu điệu. Và cô kể, thánh thương nên cô mới được bà chúa Liễu Hạnh cho làm thị nữ, rồi sau giao hẳn đền Ngọc Trần cho cô chủ trì. Xưa, cô mơ màng, ngày xửa ngày xưa cơ, cô là bộ binh sư đoàn 313, đóng ở Hà Tuyên dối đầu với quân Tàu và tham gia vào trận đánh cao điểm 1509 núi Bạc – tức Lão Sơn – năm 1984
Mong chở hết nỗi đau ra biển
kết thúc chiến tranh bắt đầu niềm tự hào nạn đói và sợ hãi
tự do chậm chậm rúc mình vô tờ hộ khẩu
những đợt sóng kinh tế mới ùa vào lạnh tóc gáy
CHÂN KHÔNG
những vật dụng mất đi. Phòng tranh ở tầng bốn chỉ còn trơ khung. Sơn dầu, Phố Phái, Dã Thú rồi Salvador biến mất một cách quái lạ. Tôi không nghĩ là có trộm vì camera vẫn hoạt động. Mở các đoạn phim, tôi được thấy tường tận. Một trong các đoạn phim, ghi lại việc cái bình gốm thời Gia Long biến mất. Cái bình trong tủ kính chống đạn, có khóa mật mã. Không thấy một bóng đen khả nghi. Rồi thì, chiếc bình bị tan đi một nửa.
Hình như chúng đeo gọng trong trái tim
những phiến kính mờ
những hạt mưa mờ
đủ lâu để níu
ngày đi qua chạng vạng
cải táng tôi
hương xưa nở vội trên cành khế
ấm. áp môi tìm. tuổi ba mươi
lồng. lộng nụ em hừng thế kỷ
tôi nhìn tôi qua giấc chiêm bao
Ngày xanh kết nụ
đàn ngân tiếng khóc ở nơi vô hình
nhịp quả tim loài người đập mạnh
Đi tìm dân chủ người ta lột xác
Đánh tiếng nói hư vô từ biệt đất nước
THỬ ĐỀ XUẤT VỚI TRẦN GIAN
Giáo chủ là ông. Tín đồ cũng là ông. Có nghĩa, tôn giáo do ông sáng lập mới chỉ có mỗi một người theo là ông.
Cách hành đạo của ông quả chẳng giống chút nào với cách hành đạo trong các tôn giáo khác. Cụ thể là ngày đêm ông ngồi chép tự truyện.
Mưu sinh
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh
kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên
Gần trưa ở đây
chả hiểu sao- rồi
tuần hai lần tôi vào
khuôn viên lớn có căn nhà nhỏ
không gặp em ở đó thì thăm hoa
đền đài ♦ nguồn hết linh
cái đài thủng nghe rè rè
như hàng rao chợ ế
họp hành đã lâu sao đong toàn gióng gật
quang. thì ờ bóng như kền mạ
CÁNH MỎNG PHÙ DU
Rất cảm động, cô bảo: mình muốn tạo một kỷ niệm, ông có thể viết ngắn một cảm nhận hoặc minh họa đôi ba phụ bản. Anh thuộc loại hàng binh an tâm cải tạo và thành quả là “bảng báo cáo” dài hai trang chữ viết tay gò dũa ý tưởng khi tiếp cận cõi văn của một người viết mới. Cô hoan hỉ khen anh có văn tài nhưng
Tụng ca cuối cho mùa đông thiên đường
vết cắt trên da màu xám khi ta không còn mơ về nơi đâu
trái đất ưu phiền đếm những viên đạn máu
dưới bầu trời thiên la địa võng
tự do nén chặt trong tù
Tiếng chim kêu trăng xanh
Vẫn còn vang tiếng chim kêu trăng xanh phố núi tiếng lá non rít gió chạy về phía sương mù chiều rớt chậm vệt nắng cuối ngày ráng đỏ bầm mây bầm mái phố bầm âm bụi đỏ có bạn có ta nhớ câu thơ biên tái nhớ bầy sao rụng đáy hồ trầm đáy mắt cuối thu
The Blue Donaube ♦ Sông Thames
chảy dịu dàng trong ban mai mùa hạ
sông Thames xanh biếc tuổi thơ ta
những chiếc thuyền ngủ ngoan kia có phải vẫn nằm đợi thầy đi biển
những dòng sông cường toan
lịch sử cái sân đình
bao con người vỡ mật
bao ngói đình rung rinh
làng quê vang tiếng khóc
Tạm biệt đàn bà
Đừng cắt lông bướm ra nghiền thành bụi
Ở chỗ nọ chỗ kia chủ nghĩa chiên xào kia nọ
Em nói với anh như kẻ yêu lầm dữ dội
Em nói về quốc gia
Viên Panadol ngày mai
Hắn chụp phim nỗi buồn
nỗi buồn gãy khúc
những rạn nứt ăn sâu tâm hồn
như loài sâu bọ

Bình Luận mới