Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
bờ kia- phần 2
Bờ Kia là dương bản của Bên Này, mà Bên Này là thứ âm bản tăm tối không còn chút ánh sáng hy vọng. Bờ Kia hẳn là đối cực của Bên Này, nhưng Bờ Kia cụ thể là sao, sinh hoạt thế nào, môi trường thiên nhiên cho cả sinh lẫn thảo vật có phù hợp với cư dân Bên Này không? Tất cả là những ẩn số Chà cố tìm hiểu nhưng thực hư thế nào thì chẳng có cơ sở gì để xác quyết.
Ban Mê chiều giấu lửa
Cây lá rũ màu đêm
hôn trầm mưa nước mắt
Anh đến bên em một chiều giấu lửa
Ôi cánh chim
tha lửa bay trong mưa…
Women 2
những người đàn bà trẻ con
những người đàn bà gánh nặng nỗi niềm
thượng đế sinh ra tất thảy những người đàn bà
buồn bã
Chỉ vì bạn muốn cắt… ♦ Có điều gì…
như có thể cắt từ giữa địa trục
thật mỏng
như cắt
giọt nước mắt vừa rời khỏi chiếc mặt nạ
p h ụ b ả n n g à y k h ó i h ư ơ n g
Giỗ kỵ tức là “lễ hội gia tộc.” Đã có lễ cũng nên lưu tâm phần hội. Giả như cuộc lễ nào cũng chỉ để nhắc nhủ trách nhiệm, không có gì vui vẻ đính kèm như…kiểu văn nghệ chẳng hạn, sẽ khô khan thiếu nô nức trong tâm lý hướng về… Thưa các anh mình đã nghèo, nghèo thêm chút có sao? Riêng tôi đồng ý kể từ năm tới gắng tăng mức đóng góp thêm 2 chục, thành 7 chục ngàn. Phần gạo mỗi người một lon không thêm bớt
Ghi chép một ngày tại ngã sáu
hàng cây trăm năm sắp được dọn vào bảo tàng làm chứng nhân
đã ghi số má cẩn trọng
buồn buồn có anh hai anh ba thú kỳ quen chỗ
lấy bình phong che chắn làm nơi xét nghiệm tiểu đường
Xuống Xe. Mùa Thu.
quả nhiên âm thanh gió đi
khác tiếng nước chảy
hôm ấy- trời chỉ mới quá trưa
thơ đi bao giờ cũng từng bước chậm
Những kẻ ngậm tăm
Tôi vẫn tự hỏi, họ còn tiếp tục ngậm cây tăm đến bao giờ, nếu họ không gặp tôi, hoặc nếu tôi không hành động? Thường họ phản ứng dè dặt, thậm chí -từ này tôi không ưa, chẳng biết tại sao- không có phản ứng. Có thể họ cho rằng tôi điên khùng nên họ không chấp,
Xao động Dran
những bài thơ về Dran phủ ngợp hồn tôi
chỉ quanh quẩn ở đó hai năm mà mãi nhớ
Lạc Lâm – Kado những chiều mưa phủ
tiếng xe ngựa thồ vỏ bánh xe hơi
biên tập hào hứng
loài cò thức với lông trắng không bao giờ chịu ngủ
ham khẳng khiu một chân
co rụt bất bình
trên luống đất đã bão hòa cơ động
Cõi lang lang
Sophia tìm cách chuyển cho tôi những trang viết mới nhất của Fred.
Tôi lén lút đọc nó và nghẹn thở nhận ra, ở vách tường bên cạnh, tên phù thuỷ trong thân người tàn tật đang từng trang, từng bước, dẫn tôi vào cái chết bi thảm.
Hôn ám
(bạn cũng vậy. xin đừng nhầm)
một khúc sông khác sẽ tiếp tục chảy
nhưng chẳng phải kế thừa lưu lượng của con sông trước đó
một lưu lượng hoàn toàn khác khi đó bắt đầu chảy
liên tục hình ảnh hiện
ngồi yên để rồi tự khâu vá bóng mình
nếu có thể được mở miệng
ngôn từ là một phép mầu nhiệm
và hít thở không khí tự nhiên không cần xin giấy phép
Những mảnh ghép lạ
Một xã hội vô thần dựng sắc màu chong chóng
đang não hoạt lũ gió độc u mê
người, vạn người khỏa thể môi dày
răng má hàm hô, mắt lé người lùn cao thấp giận hú lên như vượn già
tóc khô sói tay cầm lửa đốt trụi lông lá tựa búp bê bông
Người cô bị điên
Cơn mưa chẳng cho cô biết về một sự hoài nghi. Cứ ập tới như một sự điên rồ. Mùa thu chẳng đủ mang cảm giác lạnh lẽo để cô nghĩ về điều ấy. Cô chẳng kịp ăn năn điều gì. Thản nhiên với làn tóc rối. Cô nghĩ: chạy nhanh thôi! Cô chẳng đủ thong dong để nhìn lại nỗi buồn.
Một khung cảnh
Trống rỗng của một ngày
Hắt hiu của gió
Lùa vào hang hốc mắt mũi
Vào đầu lâu trong hồn
Bệnh Quấy Nhiễu ♦ Chia Nhau Văn Tài, Làm Gì Có
Những cái đầu gật gù tán chuyện bi quan trong quán, trong phòng khách, ngoài vườn sau, sân trước. Những cái đầu lỏng lẻo nặng buồn đau tự nguyện. Giận dỗi đất trời, chê người chung quanh. Khinh thế ngạo vật…
Bờ Kia- kỳ 1
Chà tức Tư-cuồng chơi trò giả điên rất hợp vai, lâu lâu diễn xuất một lần, riết thành trò giải trí công cộng cho mọi người hò hét vỗ tay, đặc biệt là khi Chà giả đánh trống Đăng Văn, vừa chạy vừa la, đôi khi lại vừa bò vừa sủa gâu gâu như chó dại. Nhưng trò giả chó khá nguy hiểm vì bọn con nít chúng ném đá, và đám trộm chó lỡ mà tưởng là chó thật thì xương thịt Tư-cuồng có thể lên đĩa ở những quán vùng Nhật Tân nổi tiếng là khu ăn nhậu.
MẢNH VỠ CỦA BỨC TƯỜNG
Mùa xuân năm nay kéo dài, không phải vì thời tiết mà vì con người. Nhưng cuối cùng hè cũng sắp đến, hơi nóng ngoài mặt đường nhiều hôm gặp nắng bốc lên ngùn ngụt mặc dù một vài nơi trong thị trấn tuyết vẫn chưa kịp tan hết. Sau mùa xuân Thiên An Môn một vài tháng, tình hình Đông Âu diễn biến mau lẹ, ngoài sự tưởng tượng. Ba Lan. Công đoàn Đoàn kết. Tiệp Khắc. Cách mạng nhung. Bức tường Berlin. Hungary. Rumani. Xử bắn vợ chồng Ceaucescu.
Xin đừng nói… ♦ Chỉ là dông ♦ Câu chuyện của mấy nhà thơ…
Xin đừng nói về giấc mơ
nó đang quay trong lò lửa
tôi đang chờ món vịt Bắc Kinh
Xin đừng nói về giấc mơ
Mùa thu- quả thực vậy!
lúc nắm bàn tay cô gái- bấy giờ
giữa trưa (và e- cho đến chiều
tối- sẽ không có lối
khả dĩ hòng thoát thân!)
a n t ọ a đ ư ờ n g c ủ a h ắ n
Có lắm thứ “đường.” Sảnh đường nầy, đến sảnh đường kia ít ai không biết…Chúng thường to lớn, oai nghi và tinh anh bóng nhoáng ngoài đời. Thế nhưng có ai chắc được độc lập khi đã vào ngồi đấy? Khi ấy, có lẽ càng xa lạ so với chữ “an” như an tọa đường của hắn?
hiện thể bất biến
khi linh hồn hội tụ thành ánh sáng
thể biết liên tục nổ vỡ trong từng khái niệm
hiện tại và quá khứ chỉ cách nhau khe hở
cho dù được tính bằng mi rô mét
Sau cửa lặng thinh
Khi giọt nước mắt trương phình tự do trong cơn hôn mê cuối
khúc mân côi ngã rạp
đều đều trở mình
đầm lầy lặng gió mùa nứt nụ

Bình Luận mới