Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Nhận Định

Tặng phẩm của ngôn ngữ: Thói "ăn" nếp "ở" của người Việt qua cách nói

3.10.2009

Tụ họp đình đám, lễ lạt giỗ tết, người mình nói “ăn cưới”, “ăn tết”, “ăn giỗ”, “ăn cúng”, “ăn đám ma”, … Từ “ăn” trong những nhóm chữ này rõ ràng là hành động đưa thực phẩm vào miệng, nhai rồi nuốt, không thoát đi đâu được.

đi vào linh hồn của sự vật – phần 2


♦ Chuyển ngữ:
2.10.2009

Khi Balzac hoặc Flaubert hoặc Proust muốn miêu tả hành vi người nào bên trong phạm vi một bối cảnh xã hội đặc trưng, bất kì sự vi phạm nào đến cái khả lí đều là không đúng chỗ, dưới cảm quan mĩ học, nó là sự bất nhất,

đi vào linh hồn của sự vật – phần 1


♦ Chuyển ngữ:
1.10.2009

Có thể Kafka đã quay lưng lại hiện thực tâm lí để tập trung vào việc thăm dò tình huống, nhưng không phải vì thế tâm lí các nhân vật của ông không có sức thuyết phục, khác chăng là vấn đề tâm lí được đưa lên tầng nhì:

“Bonjour Vietnam”

30.09.2009

Mà cũng tại tôi nghe tiếng Bonjour Việtnam của em làm tôi quá đỗi xúc động. Tôi cũng như em vậy, tôi cũng muốn được một lần về chào lại Việt Nam. Tôi đã sống gần nửa đời tôi ở đó. Và thịt da tôi còn nám nắng Việt Nam. Và miệng lưỡi tôi còn thèm thuồng miếng cá mài-vinh nấu tô canh mẳn.

Thơ?

30.09.2009

Nếu báo chí có một lề đường bên phải để đi, thơ đăng trên các báo ấy sẽ đi ở lề đường nào? Cái lề đường, phải chăng là huyệt mộ của thơ? Thơ sẽ bay tới đâu khi vang lên như tiếng kèn xung trận?

Một vài ghi nhận về tác phẩm Bửu Chỉ

26.09.2009

Lần này Chu Sơn viết về Bửu Chỉ là một hoạ sĩ có những bức tranh vẽ bằng bút sắt, mực đen mà tôi rất thích từ những ngày còn ở quê nhà. Trong loại tranh này Bửu Chỉ thường vẽ mặt trời, như một chân lí, một hi vọng để hướng đến.

Hai cái chết “bất đắc kỳ tử”

18.09.2009

… sau khi miền Nam rơi vào tay Cộng sản Bắc Việt, khả năng hội họa của Bửu Chỉ và thơ văn của Thái Ngọc San chỉ được xử dụng một thời gian ngắn ở tòa soạn tạp chí Sông Hương, và số phận của họ trở thành một bi kịch đáng ngờ xảy ra sau đó.

Chữ "mình" trong tiếng Việt

17.09.2009

Mà tôi, một kẻ tha hương dầm dề ngần ấy năm dài nơi đất khách, vẫn mộng mị và suy nghĩ, vẫn nói và viết bằng tiếng mẹ đẻ trơn tru hơn ngôn ngữ bản xứ, là điều tôi nên tự hào hay tự trách?

Bửu Chỉ: Bằng chính mình đến với cuộc đời

10.09.2009

Đối với Bửu Chỉ, mặt trời, mặt trăng còn là biểu hiện của thời gian. Thời gian ám ảnh Bửu Chỉ không nguôi. Con người khi còn trong trứng nước đã bị treo lơ lửng trên thập giá của thời gian. Thời gian là tên trấn lột đểu cáng, trêu ngươi. Con người đuổi theo nó đến hụt hơi mà chẳng bao giờ kịp để đòi lại những kỷ niệm êm đềm, những khoảnh khắc bình yên, những bạn bè, những người yêu dấu.

lời tựa cho thân phận ma trơi của Nguyễn thụy long

8.09.2009

Thằng lưu manh cố lột cái quần của con điếm đứng đường khách, thằng đàn ông què giò uốn bẻ chân tay đứa cơn sơ sinh cho thành dị dạng để tạo một “cục vàng” trong nghề ăn mày, tay cán bộ cách mạng nhiệt tình không chịu nổi một bà già còm cõi thờ tâm hình đứa con trai con là lính nguỵ đã chết từ lâu… trở thành cơn vật vã với thực tế và chữ nghĩa của Long ….

Bùi Giáng: “cuồng Bồ Tát” của non nước chúng hương

7.09.2009

Tiếp theo đó, khi các bộ Tư tưởng hiện đại, Martin Heidegger và Tư tưởng hiện đại, rồi đến Sao gọi là không có triết học Heidgger ra đời vào những năm đầu của thập niên 60 thì cái Bình Minh chói lọi đó đã thực sự hiện ra nơi phương trời lồng lộng của thi ca và tư tưởng,

Cuộc đối thoại từ quá khứ

31.08.2009

Lúc này đây chính là lúc cái nhìn vô vọng thực tiễn như vậy thật sự kinh khủng nhất đối với chúng ta, vì hơn bao giờ hết, đất nước đang đứng trước những nguy cơ chồng chất mà hy vọng duy nhất chỉ còn biết đặt vào một phong trào trí thức dấn thân, mang nặng bản chất dân tộc và trọng liêm sỉ.

Mạn đàm về Khổ đế trong hai câu thơ đầu của Truyện Kiều

28.08.2009
38

Ngôn ngữ nước ngoài không thể khai mở, thể hội viên dung thái thậm cái hồn thơ lái láng của những hư tự trong tiếng Việt của Nguyễn Du. Vì thế, cái lý vô thường ẩn sâu trong lòng vũ trụ từ thiên đàng cho đến hỏa ngục đã bị vùi chôn giữ đống tuyết lạnh lùng băng giá của ngôn ngữ Tây Phương duy lý khô cằn.

Âm trầm Tuệ Sĩ

24.08.2009

Nhưng thơ ông xuất hiện như vầng trăng ra khỏi đám mây, như mùi hương bông sứ chợt thoảng vào vườn khuya, là một niềm vui chung, và cho người lữ khách ngồi lại bên đường, buổi chiều, “cười với nắng một ngày sao chóng thế… đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan”, câu thơ ngày xưa của ông mà Bùi Giáng hết lời ca ngợi.

Một Buổi Sáng Đọc Thơ Tuệ Sỹ

24.08.2009

Ít nhất có một người làm thơ đáng cho ta đọc giữa “sống chết với điêu tàn vờ vĩnh” để cho chúng ta còn có được “một buổi sáng nghe chim trời đổi giọng.” Đặc tính thứ ba và cuối cùng của thơ Tuệ Sỹ chính là tiếng thơ đổi giọng của một loài chim đi từ cõi xa xưa của vô biên tế kiếp trong lòng sâu thẳm của Tính Mệnh Quê Hương.

Hai mươi năm sau, đọc lại Mê Lộ

14.08.2009

Với sự thử nghiệm của thời gian thì những cái tình cờ, hờ hững, sắc sắc không không theo lối ‘ẩn văn’ chính lại là những cái lạ, cái mới, cái cách tân trong lối viết góp phần khai phóng cho sự chuyển mình của văn học đương đại. ‘Văn tức là người’ nếu ta còn hiểu và chấp nhận cách nhìn này thì Phạm thị Hoài, vốn được đào tạo trong môi trường đa hóa, tất nhiên có ảnh hưởng trong sự định hình văn học Việt.

Trịnh Công Sơn – Viên Đá Bị Bỏ Quên Của Bà Nữ Oa

11.08.2009

Có biết bao nhiêu điều tôi chưa biết về đất nước mình, về dân tộc mình, về Huế của những cực đoan, về tâm hồn, về âm nhạc củaTrịnh Công Sơn. Thế mà đành phải tạm gác, bởi tôi không thể nào quên, cho dù Nữ Oa đã chẳng còn nhớ về một viên đá lạc loài – Trịnh Công Sơn. Viên đá đã được luyện nên để thực hiện một ý đố ngông cuồng đội đá vá trời.

Thử Đọc Lại Ba Bài Thơ Cũ

10.08.2009

Theo tôi, Hàn Mạc Tử qua Đây Thôn Vỹ đã diễn tả tiếng lòng của một người nữ. Có người nữ ấy trong đời của nhà thơ hay không? Điều đó không cần phải đặt ra. Có càng tốt, mà không có, thì ai cấm được một nhà thơ đầy mơ mộng và sáng tạo dựng lên một hình ảnh, một tình huống?

Tế Hanh: Với Sân Ga Thời Thơ Ấu

27.07.2009

Theo nhà thơ Tế Hanh, đời người có ba cái quý nhất: tuổi trẻ, tình yêu, thơ ca. Với Huế, và chỉ Huế ông có được cả ba cái đó, sau này ông không tìm được nơi đâu. Đây là thời gian ông làm được những bài thơ đầu tiên như : Quê hương, Con đường quê, Những ngày nghỉ học…

Hương Thái Cổ, Cánh Chim Trời: Đọc và Dịch Thơ Nguyễn Sỹ Tế

24.07.2009

Như người tù tái tạo liên tục những bài thơ trong trí óc, như một kiến trúc sư, người dịch vừa là người phá hủy vừa là người xây lại lại tác phẩm. Những tàn phá vẫn không thể phủ nhận điều là tác phẩm đã có một lịch sử, đã được ra đời lần đầu tiên trước khi những bản sao xuất hiện….

Chất Thơ và Ý Đạo

23.07.2009

Bài giới thiệu sách này là một sự… vô ích: những lời ngắn và nhỏ, truớc một công trình rộng. Vậy nên, mượn ý đã viết hơn 20 năm trước: nói về thơ bao nhiêu cho đủ / hãy cho thơ tự nói lời thơ để… chấm hết: “Thơ – thi pháp và chân dung” là tiếng nói ấm chân tình, đa thanh. Và, độc lập.

Ngô Kha: trí thức cách mạng và lãng mạn?

21.07.2009

Tôi không rõ hiện ông Chu Sơn còn ở trong nước hay đang sống ở hải ngoại. Nếu còn trong nước, là một người đã cùng hoạt động bên cạnh Ngô Kha, được nhận lá thư sau cùng của Ngô Kha viết trong những giờ phút cuối của đời mình, nhưng ông lại không có đóng góp gì trong truyển tập của Ngô Kha. Tại sao thế?

CHỮ “NHẪN” TRONG KINH PHẬT

17.06.2009

Có một giai thoại vào đời Đường, gia đình ông Trương Công Nghệ sống cả 9 thế hệ trong cùng một nhà (cửu đại đồng đường). Vua bèn đến nhà ông ta hỏi có bí quyết gì, Trương Công Nghệ liền viết liền một trăm chữ “Nhẫn” dâng lên, vua đọc liền hiểu.

bố già yêu quí: liệu Kim Chính Vân có ít điên hơn bố?

15.06.2009

Fujimoto xác định cuộc sống xa xỉ của nhà họ Kim mà đầu bếp Furlanis đã miêu tả trước đây. Súp bào ngư cá mập—loại cá mập hiếm—có trong thực đơn bốn ngày một tuần; sushi một ngày trong tuần, và súp thịt chó mỗi đêm Chủ Nhật (không kể mấy món thịt chó “đặc biệt” vào mùa hè).

Đọc Phạm Việt Châu, hai mươi lăm năm sau…

9.06.2009

…những lời viết của Phạm Việt Châu tác động mạnh mẽ như thế nào. Ông cho chúng tôi một căn cước mới, một niềm hãnh diện mới, một gia đình mới, và dĩ nhiên, một hướng đi mới.

Điều đáng tiếc là “Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh” bị những biến cố lịch sử dồn dập suốt những năm đầu thập niên 70 che khuất, và vùi dập vào lãng quên do biến cố 30.4.1975. Phạm Việt Châu qua đời cùng chính thể Việt Nam Cộng Hòa, như một thuyền trưởng cùng tự trầm với con tàu thất trận.

Chống Cộng hay Chống Việt Nam

27.05.2009

Không, tôi không nói về chuyện 34 năm trước. Tôi ước ao thật mãnh liệt đến điều chúng ta có thể thực hiện hôm nay, khi chủ quyền Việt Nam đang bị mất dần về tay Trung quốc. Cầm quyền Việt Nam hãy thức tỉnh, hãy dựa vào sức mạnh của toàn dân. Hãy trở về với nguyên lý quốc gia dân tộc trước khi quá muộn.

triệu tử dương: con tằm hóa bướm

25.05.2009

Tuy ta khó hình dung chuyện Triệu Tử Dương leo lên xe tăng tuyên dương nền Cộng Hòa Dân Chủ cho Trung Hoa trong mùa Xuân gần như xa xưa ấy, không có gì huyễn hoặc hay siêu thực về tính chất phổ quát của cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn, sự sợ hãi của chính quyền Cộng sản về tiềm năng của nó, hay hình ảnh Triệu Tử Dương đã vĩnh viễn đi liền với cao trào tranh đấu đó.

Tự Do Ngôn Luận và Trách Nhiệm Người Viết

8.05.2009

Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bằng chữ viết hoặc bằng bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)