tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Sự tuyệt diệu trong thơ của Elizabeth Alexander ở buổi lễ nhậm chức sẽ tùy thuộc vào chuyện bao nhiêu người Mỹ thấy nó có gây cảm xúc hay không và thành thật đến mức nào. Để sự tham gia qua cách đọc thơ của bà có ý nghĩa, bà không thể chỉ dùng thơ để đối thoại với Obama và những người ủng hộ ông mà còn phải đối thoại với hơn 50 chục triệu người đã không bỏ phiếu cho ông…
Việc tranh cãi giành nhau “quê hương của trống Đông Sơn” giữa các học giả Trung-Việt trong các năm 1980 chỉ là sự nổ bùng do hậu quả của cuộc chiến 1979 chứ không đưa đến kết luận thoả đáng nào ngoài việc ai giữ phần nấy trong im lặng bên phe mình. Phía Việt không chịu mẫu ở Vạn Gia Bá là nguyên thuỷ thì hẳn cũng không chịu kết quả C14 ở Thạch Trại Sơn: 690+/-90 tCn.
Người Pháp qua thời đô hộ đã ành hưởng ngôn ngữ của ta, vậy mà chính tiếng Pháp đã bị tiếng La-tinh xâm lăng rất nhiều. Có thể nói đơn giản là tiếng Pháp là một thứ tiếng La-tinh ‘thoái hóa’. Khi bị La Mã cai trị ngày xưa về hành chánh và quân sự, và tiếp theo về nhân văn, chắc họ cũng đã có tật pha tiếng nói của kẻ thống trị vào tiếng mẹ đẻ.
Cho tiềm thức nối ai oán
vụn tế bào thân xác kết trụi lá mặt nạ
Sự vật xung quanh nhìn tâm điểm
Biển sông rút cạn biến hóa tôi đường cong duy vị
Núi rừng cháy bầy thú, côn trùng hoang vô sinh
Cây cối hạ / rụng màu u tối tận cùng
Một phản sách đầy những cuốn sách cũ được gói ghém, chằng buộc cẩn thận, hỏi ra mới biết là ông “chạy lụt” trong trận mưa lũ ở Hà Nội vừa rồi và cũng là để chuẩn bị chuyển nhà, vì căn nhà thuê này phải trả. Phòng tranh của họa sỹ cũng chỉ còn đôi bức phác thảo và vài ba bức lụa cuộn lại. “Thì tôi sống bằng tranh vẽ mà”, ông nói.
ấm của cái găng tay, cái mềm mại,
dễ thương của bàn tay không phải là
cái mềm mại dễ thương của cái găng
tay, cái cứng cáp của bàn tay không
Đó là bằng chứng của hiện tại, không có gì như một thứ định mệnh để hãnh diện hay than vãn. Tuy nhiên vốn chỉ là một dấu vết định vị để tìm hiểu quá khứ, nó lại chứa đựng những yếu tố hướng dẫn tận trong tiềm thức những nhà nghiên cứu về thời đã qua của đất nước.
Và lớp cấu tạo thứ hai đó làm bộc lộ lớp thứ ba, khá vô hình. Đó là những khi ta thấy đằng sau những lời bình phẩm và những giai-thoại-chống-giai-thoại, những lộng ngôn dung tục hóa chống thần tượng, v.v. đằng sau những thứ ấy, cái người chơi của trò chơi.
Bỗng dưng trời rộng lượng
xoay vũ trụ một vòng
có ngàn cánh bướm tuyết
bay trong trời mênh mông
Sao im lặng trưa nay,
đầy tiếng giòn bánh mì nướng,
tiếng con chó hào hển
và một tờ báo loạt soạt.
tặng Trần-Viết Minh Thanh
bây giờ giữa chúng ta không còn khoảng cách nữa không còn những con đường vòng chạy qua hai thành phố cả những …
Tôi chôn quyển nhật ký lại trên đồi Khí Tượng, rồi lầm rầm khấn vái, thành tâm cầu mong: Ở thế giới bên kia, chị thật sự sống trong ngọn gió thứ sáu, cầu mong cho sóng yên biển lặng trong lòng chị mãi mãi! Không thể tin được, kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghe được những âm thanh rất lạ từ xa vọng lại, có lẽ là… sóng hạ âm.
Góc nhỏ trước nhà tôi
Có cái nhìn đi vào con hẻm
Mỗi ngày có khoảng ba mươi bảy người
Di cư với hơn ba mươi bảy nỗi niềm.
Đem áp dụng những bài học sơ đẳng từ trong thời nào xa tít, cộng với một chút lăn lộn tạo thêm tự tín bây giờ, chỉ mong rằng các dòng chữ sau đây là của một tập sử Việt thời có-sử, tuy chưa hẳn là hình ảnh trung thực của quá khứ nhưng chắc chắn đã không còn là huyền thoại bao trùm nữa.
Thôi!
Anh đừng ngước mặt lên trời toan hứng trộm những giọt nước mắt Visine
nặng đắng mùi nhân tạo
thị giác dấu con ngươi
Không khí đặc. Mùa đã chết.
Ngọn nến tàn.
Nước giọt đâu đó trên sàn.
Giọng đêm cứ dài ra. Rền rĩ.
Ôi trời, không thể diễn tả hạnh phúc sung sướng khi nhìn thấy cánh cửa sổ căn phòng bệnh viện ngập đầy ánh nắng bình minh sáng hôm ấy. Hình như đó là một ngày thật ấm và có nắng đẹp, sau vài ngày có mưa đá rất lạnh của đầu mùa đông Dallas. Dù tôi vẫn còn nằm cứng đơ trên giường bệnh với bao nhiêu giây nhợ chằng chịt, nhưng nhìn thấy khoảng nắng trong lành ngoài kia, tôi bỗng thấy yêu đời sống vô cùng…
Có lẽ dù muốn dù không, Anh ngữ sẽ chiếm vị trí thượng phong trong cộng đồng thế giới, trong khi mỗi nước sẽ cố gắng bảo vệ một khoảng không gian riêng cho chủ quyền và văn hóa quốc gia. Ta sẽ thấy nay mai những biến chuyển cực kỳ quan trọng về dịch thuật, và ảnh hưởng quan trọng không kém của chúng đến tiến trình của xu hướng toàn cầu hóa.
còn những cư dân thành phố biển,
thành phố vẫn nghèo, vẫn cũ kỹ
họ vẫn giữ cảng Vallarta duyên dáng nằm ngoài thời gian
theo cách riêng của họ
chỉ cần 47 pê-sô lương tối thiểu mỗi ngày
những kẻ sống chết với nó…
tao chống mày, rồi mày chống tao
ngửa cổ đổ rượu vào bầu diều
rít một hơi thuốc lá
nhả khói tan vào hư không
Tối hôm qua
từ nơi cửa sổ phòng tôi
tuyết xuống
tuyết rơi trên những cành tùng
có tiếng đập cánh
rất khẽ
của con chim trốn tuyết
Qua một ngàn năm nữa từ Lí, đám người còn chia năm xẻ bảy dưới quyền họ rồi sẽ thu nhận thêm nhiều tập đoàn khác nhưng đã có một tiếng nói được định hình, làm nền tảng cố kết tính độc lập và riêng biệt phát triển trên phần đông bán đảo Đông Dương cho đến tận ngày nay.
Công viên nhỏ im mát. Ở đây không có sân thể thao nào khác ngoài bốn sân quần vợt xây theo hàng dọc có lưới ngăn cách riêng. Hàng cây che nắng. Ðánh banh ở đây, mình không phiền người, người không phiền mình. Banh không bay lạc qua sân người. Ngược lại, khỏi bực mình gián đoạn vì một trái banh lạ rớt lãng xẹt ngay giữa sân đang hồi gay cấn.
Khi đến lúc loài người cần khẳng định mình
tôi thấy những chiếc quan tài
đang di chuyển
và điều này làm cho mọi thứ rung bật lên
ngay cả quả đất cũng nứt nẻ để tạo hố huyệt dành riêng cho nó
Một trong những câu cửa miệng của A là “nói chung” và “không (hay là chẳng) có gì”. Cái gì cũng “nói chung là không có gì”. Nhưng nhiều khi lại chẳng phải như vậy. A cứ nói thế thôi, song có khi cái “chung” lại trở thành một cái rất “riêng” cũng như cái “không (hay chẳng) có gì” thì thực chất lại là cả một vấn đề. Vâng, dù lớn hay nhỏ, song đã là “vấn đề” thì bao giờ cũng vẫn là “vấn đề”.
Bác sĩ Roux chuẩn y việc giải phẫu, và yêu cầu đưa nàng lên Lausanne để trị liệu. Tôi không thể phản đối, tuy vậy vẫn hèn nhát tìm cách trì hoãn để suy nghĩ. Tôi xin cho thư thả, lấy cớ để sửa soạn nàng về mặt tâm lý…
Bình Luận mới