Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
nếu kẻ nào thấy tôi trong quá khứ họ
họ sẽ thấy hãi hùng
cái màu sơn trên mặt và trong đôi mắt
họ sẽ hô và gào: những mạch máu đang dần nở
Vợ anh ấy có đẹp không?
Có. Vợ anh ấy rất đẹp.
Con chị ấy có thông minh không?
Nó không thông minh lắm.
…người đàn bà còn chưa biết gì về mình
về cờ(!)
rồi đột nhiên từ tiềm thức tôi có cảm tưởng, đàn bà cũng giống như cờ ấy(!)
hễ phất lên, cứ lồng lộng
Cần gì mấy thằng bản xứ, má, bà, cô giáo, bình thường và kiên nhẫn, cam chịu và can trường, cả ba đều không chồng, không đủ cha đủ mẹ, không đầy đủ tiêu chuẩn mình mẩy chân tay của thế gian, không trinh tiết, không lang chạ, tự bảo vệ thay vì oán trách, trong cái thế giới hung bạo và đầy dối trá này
chờ mãi, những mong từ ngàn ng
chân và mớm lần sau. Đón vào cơn
sáng động, cỡi qua sóng, bụi mờ vẫ
tôi chẳng còn gì để lại, những bụi đươ
để nhảy múa được tôi bắt chước một bồ tát
bên tây tạng
tự trói tay chân lại
soi mình đá cao rớt hột
Em gửi điều gì vào gió
Mà những bức tường không chống lại ngày dài
Bóng tối thăm thẳm lóe lên truyền thuyết
Dẫn linh hồn tắm tinh khiết trăng xanh
Lão đọc xong miếng giấy, lẩm bẩm gì đó. Tôi không thấy rõ khuôn mặt lão nhưng hình dung ra được vẻ thất vọng in trên những nếp nhăn. Hẳn lão đang chửi thề. Không biết khi chửi thề thì lão dùng tiếng mẹ đẻ hay tiếng của xứ sở tạm dung.
Tôi rón rén ngồi xuống cạnh lão. Kiên nhẫn. Bỗng dưng, tôi thấy thương xót lão như thương một người chú, người cậu ốm đau, bệnh hoạn. Cái mùi vữa chua vẫn tỏa ra quanh lão, nhưng tôi thấy dễ chịu hơn ngày hôm trước. Cái mùi ấy không còn làm tôi muốn ói mửa.
kiểu jerry garcia thủ lĩnh của grateful dead band
tôi chặt phứt ngón tay giữa
để khỏi phải giơ ra mỗi lần lúng túng trước các từ
Người đàn bà bệnh hoạn nhoài người ra phía trước lan can. Mọi đường nét trên khuôn mặt bà đều căng thẳng, bàn tay bà giấu dưới tấm khăn choàng. Mạch máu đập thình thịch hai thái dương bà. Hơi thở bà như ngưng đọng; hai cánh mũi run rẩy, hai má bừng nóng, và đôi mắt trợn trừng
“Hèn đại nhân*
Hèn đại nhân”
ta đã hèn
không muốn con ta sống nhục
dạy con lật lại cổ tích
thôi, cũng đành thêm một kiếp nữa
làm người
gù lưng thồ, qua cho hết khúc nhân sinh
rồi đầu thai làm gì, nhể!
không biết
Gối đầu lên bướm em gái massage
dối mẹ đi nhà thờ kính Chúa
sát phạt đỏ đen máu đổ tưng bừng
dối vợ cứu trợ thiên tai
mù trời đông xỉn say cho thỏa cơn ghiền
Từng vạt sương bay táp vào ngực vào mặt anh tạo nên cảm giác đê mê, mát dịu. Anh nhìn xuống, những biệt thự, nhà nghỉ, khách sạn cùng các lều quán mọc vô tội vạ dưới kia bị dìm dưới đáy biển sương dày đặc. Giữa lúc đó cô xuất hiện trở lại với những hộp bia và hai chiếc ly cao chân.
Con người có thể trở nên vô nhân với tự do của chính mình nếu không có mẫn cảm, cảm thông đối với người khác. Hitler đã là mẫu người siêu nhân tự do của Nietzsche, khủng bố 9/11/2001 phải chăng là mặt trái của Hủy cấu trúc và Derrida đã không trả lời được vấn nạn đạo đức hậu hiện đại ….
kệ sách vẫn chưa được dỡ ra hết, sách vẫn chưa được dọn vào hết
tôi lật từ điển đọc vài dòng chữ:
– có tính chất chống lại cách mạng, chống lại sự tiến bộ.
đêm như một lọ mực
đổ nghiêng xuống bài thơ
tình như trang giấy thấm
xoá đi rất tình cờ
Trong một cái nhìn có phân tích và hơi lạc quan thì “tự do xuất bản và tự do sáng tác ở Việt Nam đã có thể nói đến một sự chuyển động rõ rệt”, nhưng tôi nghĩ điều đó không quan trọng bằng thái độ của người cầm bút với từng hoàn cảnh sống của mình.
Có không bóng ai đó
leo lên trời cong bốn dấu chấm điểm
Bàn tay em đẹp lộng lẫy mọc ra chiếc răng nanh
đêm trầm hương trôi trên nụ nấm độc
đàn guitar trôi vào phấn hoàng lan
trái cà độc dược khéo léo đầu độc hoàng hôn
em trắng dờ chân tóc
tháng sáu. ngày tháng sáu
nhiệt đới ở trong tôi
gió thốc và mưa bay
lang thang cuối cùng tận
Một buổi sáng, khi cô gái rời hơi ấm của căn nhà băng, cô thấy, xa tít qua màu trắng, một hình dáng mới cô chưa thấy bao giờ, và nghe, đến trong không gian ngưng đọng, một tiếng động mới, tiếng sột soạt. Hình dáng có màu sậm, cao và không yên lặng.
Khi tháng giêng đụng vào địa cầu
Làm nổ tung một thành phố của những kẻ nhớ nhà
Kẻ được tôn thờ sẽ được ăn bánh nếp trước
Và tương tự nếu bánh làm bằng cứt
Cũng mới đây thôi
Tại cửa khẩu phi trường Tân Sơn Nhất
Chúng tôi đã bắt được một tên . . . Nhà Thơ
Tang chứng là những tập thơ
Những bài thơ ngoài luồng
Bình Luận mới