Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
người ngã trượt lưng đèo
dấu thích đầu vai
chữ núi xanh chầm thiếp nhớ
đầm ô loan con buốt nắng phía hôm kia
Liên hệ giữa các đơn vị công tác đặc biệt với CIA đã có từ thời chiến tranh Việt Nam. Nhưng làn ranh giữa hai bên đã ngày càng lu mờ, khi các giới chúc CIA và sĩ quan quân đội cùng được gửi sang Iraq và Afghanistan.
Cứ đánh thức lương tri dân tộc thức tỉnh
Quá nhiều bão loạn, máu chảy dưới chân cầu
Chiến tranh không phải là vết thẹo
Sao cái xấu làm bạn và tôi đau buốt
tôi biết những người dị ứng
với vần điệu cung quăng
tôi làm thơ cung đình
bài thơ tôi bẻ gập
chợt vang lừng núi sông
Trước đây hắn
là một võ sĩ,
từng đấu mười hiệp
Giờ đây hắn quan sát
Đơn vị chuyên săn các mục tiêu quan trọng của Mỹ phải nghĩ tới cách săn theo đường lối mới: tìm đuôi để lần ra đầu. Bin Laden có thể trốn trong núi, có thể không, nhưng câu hỏi quan trọng không phải là “Bin Laden đang ở đâu?” mà là, “Bin Laden làm thế nào để thông tin?”
Trong bất cứ cuộc chiến nào tất yếu có người đứng ở cả hai phía. Tôi chọn đứng ở giữa, đứng trong cánh đồng tang chế. Tại sao? Vì ở đó, tôi mong có thể thấy rõ nhất cái dung mạo tang thương của nhân loại … để từ đó, tôi hy vọng sẽ nhận diện được những cánh cửa cảm thông ….
tôi muốn nhìn chúng upside down
và nghe một bản jazz mỏi
trước khi trong tâm thức tôi hiện ra những
chiếc sọ người
treo ở đầu cột điện
Từ sự gắn bó với thiên nhiên đến những gặp gỡ với người dân Bắc Âu trong năm 2004-05 với tư cách là một học giả Fulbright, tôi ôm ấp miền đất này như thiên đường ở hạ giới, mặc dù tôi có những quan điểm khác biệt trong một số vấn đề liên quan đến lối sống tại đây.
phải chăng nỗi khốn khó bần cùng
đang keo sơn con người với khoảng vệ hè có được
hơn là sông núi
đóng kín một khung cửa mềm thị thức đen ngòm luyến láy từng
trận mưa nước miếng ồ ạt nén nhét vào kẽ dính vết thẹo lõm
của triều dương nâu nghẹt thở kéo tóc khu vườn
Nàng thấy như mình đang ngồi trên một con thuyền hơn là đang ngồi trên mặt đất, cụ thể là một chiếc ghế. Nàng thấy mình đang ở trong một nơi không đầu không cuối hơn là trong một căn nhà nhìn ra một khung cửa sổ phẳng dẹt và hữu hạn.
đóng sập hai cánh cửa
gió dữ chạm tóe ở ngoài
đôi mắt đục ngầu đục ở ngoài
chiếm hữu không gian xanh
Chính tôi, cũng như y, luôn khát khao được đắm mình trong lời ru huyền ảo của đá. Tôi hiểu rằng y đã trở về lòng đất mẹ …. Nhắm mắt, tôi lắng tai nghe. Tiếng phong linh đều đặn như tiếng nước nhỏ từng giọt qua kẽ đá, [như] … tiếng mõ cầu kinh. Trong tĩnh mịch chỉ còn âm hưởng bình an của từng thanh đá.
những kẻ ăn thịt đang bắt đầu di cư
vào da thịt
ở mọi mức độ
sự chịu đựng quá thừa mứa
Cấm biểu tình, cấm làm tình
Cấm tung hô, phỉ báng, diễu nhại
Cấm đọc kinh, đái bậy, chửi thề
Trên những bức tường thành phố ấy thì
thoảng tôi vẫn đọc được câu: “Sống học
tập và làm theo lời Bác” kẻ rõ đậm và đỏ
thấm máu.
Nếu tôi chú trọng tới việc quảng bá mạnh mẽ những “quê hương ca” thì tôi không muốn truyền bá “xã hội ca,” chứng cớ là “tục ca, vỉa hè ca” không in được in ra và hát lên (nếu cần thì tôi cũng sẵn sàng khai tử chúng). Cũng có thể trong tương lai, khi lòng người VN rộng rãi hơn là khi chúng ta vừa ra khỏi thời tao loạn… thì “xã hội ca” sẽ được công nhận chăng?
Vỉa hè cứu rỗi phần hồn không xác
vỉa hè vinh danh phần xác không hồn
văn học vỉa hè hằng cữu bụi tinh tươm
Ta cảm thấy mình già nua khủng khiếp,
một triệu tuổi rồi, trái tim ta
vì thế trái tim đầy ăm ắp
vì thế trái tim đập nặng nề.
Con muốn muốn muốn muốn
Muộn tuổi ba mươi trói chân cột tay dưới hiên áp thấp lười
Những nường con gái đến cứ đến mà không chịu đi
Chật lồng ngực tham lam cô đơn
Chúng ta khó chối bỏ rằng việc ra đời một trang mạng văn học nghệ thuật tiếng Việt đầu tiên và trẻ trung trong giai đoạn phôi thai của internet đã có một vai trò đầy ý nghĩa trong việc phổ biến, cổ súy và gìn giữ văn hoá cùng ngôn ngữ Việt vào giai đoạn này. Nó là một cuộc flashmob tụ hội ngẫu nhiên, tươi vui, có ý nghĩa.
tôi tưởng mình nằm mơ hôm qua
cho đến sáng nay
xung quanh tôi là bóng tối của ánh sáng
mà tôi nằm trong một ánh sáng đầy bóng tối
giữa vùng không khí đau nhức của những con bò không gáy
bọn trẻ trèo lên nóc nhà bùa chú
thắp lửa cố hương màu trắng những cây chuối dựng
bóp những hạt mưa, lầm bầm với áo
cái chết cái chết gõ cửa rất nhẹ
khi tới gọi tù nhân lớn bé
trong các khám đường
trong các khám đường
của quê hương
Bình Luận mới