“Mặt buồn như sỏi dưới hang sâu”
–Lưu Quang Vũ
Nhọ nhem một chút
Lem luốc một chút.
Mắt cứ đăm đăm nhìn về phía trước
Chìm vào hư vô
Trống rỗng đời.
Ta nghe chạm vào đá
Rét rét buốt.
Không dám hờn ai
Không dám trách ai.
Thương khuôn mặt lọ lem
Bí ẩn lời.
Thương khuôn mặt hóa trang
Vụng
Dại
Người.
Và em, bấu vào mây trắng,
Tìm lấy tiếng chim sớm mai chạy trốn.
Bỏ lại bầu trời loãng
Rỗng không.
Và tôi, bấu vào quá khứ
Giữa lùm tre già, trời sầm sập tối
Tiếng chim về oằn xuống sân
Tôi nhớ lòng mình bình yên
Giữa tháng ngày tinh khiết.
Và ai, ai đó nữa
Có bấu cùng em, có bấu cùng tôi, quang gánh
Hay rỗng mắt ở bầu trời loãng,
Tưởng nhầm đặc quánh.
Tôi vốc một lùm mây trắng
Nhấm nháp một ít quá khứ.
Nghe mật ngọt chảy về
Ri rỉ giữa dòng mật đắng.
.