Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
thân phận thời đại chúng ta
những cặp mắt ngày nhắm đêm mở
chằm chằm nhìn về quá khứ
không cho tương lai thở
Hãy trả lịch sử lại chúng tao
Dẫu vinh dẫu nhục dẫu thế nào
Dẫu máu dẫu xương dẫu nội chiến
Dẫu nô dẫu lệ dẫu tự hào
Chiếc lá vàng không trở về mùa Thu
trong căn nhà không cửa sổ
những cuộc đời đi qua hỏi rằng chiếc lá là ai?
trong ký ức người Việt nào . . .
tôi đi
và một hôm gõ cửa được cổ sơ
điều tôi nhìn thấy đầu tiên là một con rắn màu đen đang trườn bò về phía trước
làm sao để chống trả những kẻ địch chẳng những không sợ chết mà còn tự nguyện đón chào cái chết? Thường muốn nhăn chận một chuyện gì người ta dùng đe dọa hay trừng phạt. Tuy nhiên hình phạt gì sẽ hiệu quả cho những kẻ không sợ hãi cái chết?
Bác Thái Lan, về chủ quyền lãnh thổ, chỉ tuyên nhận vịnh Thái Lan theo nguyên tắc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Bác í tuyệt nhiên không có tuyên nhận nào tại Biển Đông…
chân đất, miệng bé, kiện mù tăm hơi
tới đó, nhiều. như chưa tới
kêu nài, đứng ngoài chỗ đợi
khi hầu hết gương mặt người vẫn cố tựa vào
những cánh cửa thổ cư hy vọng cuối cùng
khi các bản lề níu giữ của chúng đã quá han rỉ
phần gỗ nơi những lỗ bắt vít đã mục
cầu tiêu công cộng tha từ sibérie
vỡ hương nhài đường phố paris chèm nhẹp phân chó
bọn người bất lương trà trộn
thính thị bầu trời văn minh nhân loại ảo
Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …
Đã được liệt kê vào từ điển y học thế giới hay chưa? Không rõ. Phát tán cục bộ ở phương tây từ 1917. Mấy thập niên sau, vài xứ sở viễn đông mới bắt đầu xuất hiện. Bệnh nhân luôn “tưởng mình đang lộn ngược”.
Giờ em đã ngủ yên
Trong những ngôi nhà chọc trời đầy ánh sáng
Xa hoa lộng lẫy nghiêm trang.
cứ tưởng chỉ một mình tôi
sao quá nhiều những con mắt bị đứng tròng
nhìn sông núi nằm ngửa mặt trần truồng
Tôi sẽ bắt đầu câu chuyện về lão.
Một ông già thích mặc vest đen, thắt cravat và leo lên bục diễn thuyết.
Dĩ nhiên, lão phải có một thứ gì đó, khiến tôi chú ý ngoài vài đặc điểm hình dạng và tính cách quái đản.
Hình như bia đá không đau
Hình như xương máu đã thầu khoán xong
Vinasin chìm bể Đông
Chỉ những pho tượng vươn không sợ gì
Sự trầm lắng lan dần mặt phẳng
Trưa dập dềnh
Nàng ươn ái khỏa thân nâu
Đất xô lệch xám
Tôi đi học, bọn bạn tôi đi làm. Mỗi đứa một nghề, tôi không biết nghề đứa nào. Bọn nó không giấu nghề, chỉ là không nói và tôi cũng không hỏi. Ai cũng giữ cho mình một bí mật và luôn che giấu bằng cách tiết lộ những manh mối.
bài thơ tình đang chơi vơi ngất ngây
nghe tin bọn lạ bắn ngư dân chết ở Trường Sa
câu thơ ẻo lả
quắn lại cháy khét mùi máu
Năm năm trước
Tôi tháo vội chiếc băng tang ngày bà mất
Trên đường từ nghĩa trang về nhà nắng xối
nửa khuya thức dậy. chỉ có
tiếng kim đồng hồ xoay vòng
chỉ có tiếng gõ trên bàn phím
và ly thuỷ tinh nước nóng
Ý kiến của anh [Phùng Nguyễn] chẳng những đi thẳng vào vấn đề đang bàn thảo mà còn mở ra những điều mới mẻ trong tương lai nữa. Thành ra, hồi ấy tôi có cảm tưởng anh như một người có trọng trách điều hợp mọi chương trình của VHNT/LM và nhóm Ô-Thước. Không biết nhận xét này của tôi có đúng không ….
Những con đường anh từng rong ruổi, ám ảnh anh và bàng bạc trong chủ đề những tác phẩm đã viết. Nào là: Đường đến Ducor, Bùa phép ở đường Bourbon, Da Màu một chặng đường, Phía bên kia đường, Nửa đường, Cuối đường, Văn học miền Nam 1954-1975: Đường về gian nan ….
Dẫu biết vô thường là thường
mà trái tim vẫn như thắt lại
tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì
Ở đây phi vật chất len vào tâm thức
Nên cái chết không là nỗi buồn
Như lá xanh rồi đỏ và lìa cành
An nhiên, thư thái.
Dẫu vô cùng tiếc nuối, [chúng] tôi mong anh Phùng đi bình an, thảnh thơi, như trong bài thơ “If Then Else” của anh khi chúng ta ở năm thứ nhất của Da Màu, Mong anh đi với hành trang nhẹ nhàng. Những gì anh đang làm, còn dự định làm, cho cuộc đời này, bạn bè của anh, những anh em trong gia đình Da Màu của anh sẽ tiếp tục thay anh.
Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.
Bình Luận mới