Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
hai bàn tay chừng như đang bấu chặt vào khoảng không. vậy mà người đàn bà tội nghiệp vẫn nghĩ mình đang bấu chặt vào con tàu. ngọn nến đã được thổi tắt khá lâu chưa chắc có thứ ánh sáng nào kịp thay thế.
Sinh ra ở trần gian là bắt đầu đời tị nạn, tị nạn mỗi ngày suốt một đời người. Nếu hiểu rõ mình là kẻ tị nạn trong chốn trần gian này, sẽ mở lòng bao dung đón người khác vào ở chung với mình được. Thánh Giuse đã gõ từng cánh cửa, cửa mở ra rồi lại đóng vào.
buồn phiền, thất vọng, khổ não đều là một tiếng gọi nhân từ, một tiếng “tằng hắng” từ Trên, rằng có một cái gì đó trục trặc, một biên giới nào đó bạn không nên vượt qua. Biên giới này bảo vệ thể xác và tâm thần
nước đang ập xuống vực, trôn ốc
tinh hoa, sáng tạo
rường cột, công trình
kêu ca cuốn xoáy theo vận nước
tự trói hai tay ra phía sau miệng ngậm một đồng tiền tip
em không hề vươn tay duỗi chân há miệng vẫn lấy gọn ơ
nghệ thuật tình câm
người đàn bà đến kỳ kinh nguyệt
chậm hơn một tuần
cô ấy ném tất cả những chiếc đĩa trong tủ bếp
xuyên qua cửa sổ
Có thể nói cuộc tấn công vào Iraq của Mỹ là lý do lớn nhất đưa đến hiện tượng ISIS ngày nay. Không có cuộc tấn công nầy, nhóm phiến quân vô danh của Abu Musab al-Zarqawi đã không có cơ hội để lớn mạnh và đổi lớp nhiều lần để dần dần trở thành ISIS.
Trái tim càn khôn vừa hóa lời nguyền sa mạc
Người đàn bà mang nỗi đau
Vắt lên vai
Âm dương dốc xuống bờ trần
chạm mặt vào dây. đàn. điếng hồn
blues nhả chữ xanh trầm tuý mật
giọt đắm mon men mầu rượu cúc
ngả nón. xin một đồng tiền cắc
Với ngôn ngữ, Thơ Ca hiện hữu như một sự vật. Và cũng với ngôn ngữ, Thơ Ca hiện hữu như một truyền đạt. Trong ngôn ngữ, Thơ Ca bám sát vào đó không phải để mai một hay héo tàn đi, mà để ngày một sống động, linh hoạt ….
hãy tự mở cửa tâm hồn mình
không được tắt thở ngày hôm nay
khi phải chào đón niềm tin trở về
từ trầm tích lịch sử mê man trong bóng tối
chân lạc bờ tưởng tượng
đoá hồng mân côi tháng Mười
vừa tắt
người không là vua của binh đao
những khúc hát sẽ lụn nhanh hơn nến
là lúc lũ mục đồng co dúm lại im tiếng
súng bom và những cánh tay lăm lăm dao kề cổ nhân loại nhân danh Thượng Đế
Màu sắc cũng như cách bố trí hình thể của một bức tranh không giống một bức ảnh chụp, không cần phải bắt buộc hoặc theo sát những lề luật của sự chính xác hoặc tính xác thực. Một hoạ sĩ hoàn toàn được tự do trong lúc vẽ hay thể hiện bất cứ gì óc họ hình dung được. Họ không cần phải sao chép cho đúng.
nàng mở mắt nhìn thấy bầu trời tối đen
của buổi sáng mùa đông
chả có con chim nào ngang qua ô cửa
mây xám như hàng cây không lá đã rụng về
Làm gì với tất cả
Đền đài phế tích xa xăm
Bàn ghế ly tách bao thuốc chiếc gạt tàn.
Hắn nhìn quanh cầu cứu vô vọng
Không bay hết bầu trời úng lụa
Những cơn gió sổng thoát trên đồi
Phấn động xám
Bầy chim tao tác bay nhặt từng cơn mơ thổ
Thế giới Tây Phương đã sai lầm khi cho rằng ISIS chỉ là một nhóm khủng bố nhu dốt, vô học. Thật ra ISIS có vẻ như am hiểu tâm lý của những thanh thiếu niên chúng đang chiêu mộ hơn các chính quyền Âu Mỹ.
Khi tiểu thuyết đã xong xuôi, tác giả còn nhận được tin nóng bỏng cả “con chuột”/ mouse: Hải quân Mỹ hồ hởi phấn khởi tuyên bố lần đầu tiên thử nghiệm cực kỳ thành công vũ khí laser. Sự vụ diễn ra tại vịnh Persia. Siêu vũ khí ấy sẽ có thể trong nháy mắt biến thành số zero
Ở đây thật sự chúng ta có Tự Do. Bạo Lực thật ra ở rất xa, nhưng cái ám ảnh về Bạo Lực đã khiến chúng ta kéo nó lại gần, không giết được nó, chúng ta giết lẫn nhau, chúng ta hành hạ lẫn nhau, chúng ta chụp nón cối cho nhau. Không khéo, chính chúng ta, chớ … chẳng phải Bạo Quyền hay Bạo Lực nào cả, sẽ làm mất cái Tự Do mà chúng ta theo đuổi cả cuộc đời …
Té bổ ngã chỏng, đất cỏ rơm cũng nhẹ
Rừng thưa tiếng cúc cu rân hoan
Một gã quạ che mặt trời lấp lóa
Van nì nước Ú Óa Ới Nước
Trèo lên các cao điểm
Vượt qua các hành trình
Ra đi, được triệu hồi là một.
Những quy luật bạo tàn
đã đến lúc bọn đàn ông xếp thành hàng ánh sáng
đêm tắc mạch thở rừng
kẻ vu vạ phơi thây ngoài đồng trống
cơn sửng sốt cuộn thành rèm
Mặt đất lạnh ngắt, gần như nước đá. Tôi ngồi khom xuống và con bé leo lên lưng tôi. Chúng tôi chạy băng ngang khoảng sân, rảo bước dưới những rặng cây. Đầu gối con bé cặp chặt hai bên hông tôi, một tay níu lấy vai tôi nó lướt nhẹ nhàng và thanh tú như một quả táo.
Bình Luận mới