Bài thuộc thể loại: Thơ
Tôi và Kiko F.
vừa bẹo má gái
(gấp thi tập) người rập rượn
hưng phấn bộn bề
.. và sấp cho gái nằm giạng ra sàn
áp mặt mình
Hỡi những khối đen
Ngày mệt mỏi
đuổi cơn mưa chạy trốn khỏi giấc mơ
Đừng đuổi ta
Hỡi khối đen cuồn cuộn
Thơ Bay Ra Từ Các Vách Tường Nhà Thờ
tôi rời khỏi đền thờ và khóa cửa lại
bị gió xô vào cuộc nội chiến bi thảm Hoa Kỳ
những người da đen cố gắng hát thánh ca trong khi bị ném đá
và những người da trắng cầm hoa chạy về phía nghĩa trang
Đời người ♦ Khúc sông
làm sao tôi có thể
hái được vầng trăng mọc sau nhà em
tưởng tượng mình là lá cỏ
đợi bóng mây phủ ấm một vòm trời
giá như ♦ tên trộm
giá như không biết tuổi tên nhà danh họa và tuyệt tác muôn đời
giá như đừng có sự bí ẩn trong đôi mắt người đàn bà bí ẩn
giá như được làm kẻ hành khất lôi thôi lếch thếch xin một đồng xu
Sân golf ♦ Cánh cổng
Cỏ mọc thay lúa lỗ
mọc trên đất chết khô
dưới cỏ lúa lúa lấp
vùi ngàn giọt mồ hôi
Nhạt
Không gian chật chội ghim những vệt kim kẹp giấy
Cứ đầy lên xộc xệch quăn khô
Nhạt
Bời bời như gà mắc tóc
Mao chui
tượng điêu khắc chủ tịch Mao
cái đầu có thể lắp vào gỡ ra
nghĩ mình tội ác hằng hà
Mao quì gối mặt như là ăn năn
Bài nâu hay đất đai suy nghĩ
Một đời Nâu như xích lô Sài gòn quẩn quanh
Thỉnh thoảng nói to và chưởi to khi say
Hầm hồ ba bứa
Điên hiền
Mây trắng đã ngừng trôi
Hoang hoải nỗi đau những loài chim di trú
Mây trắng về
Đậu trên bài học vỡ lòng thuở nhỏ
Thả câu thơ cuối đời tái tê
Lễ của lễ hội
những kẻ chối tội làm nên nghệ thuật sống
những thằng điên trở thành học giả
những kẻ khổng lồ có xu hướng béo phì
những kẻ tầm thường có nguy cơ mất tích
có cả bè lũ ngu ngốc im lìm lắng nghe
Thất huyền âm: người muôn sau
Thời ta trú ngụ người giết ngưòi
Chết rất nhanh và chết rất tươi
Người khôn quá thành ra… ác quá
Chủ nghĩa thành bom dội ngút trời!!!
Hành lang em biển xanh xao sóng nhọn
Sắp đặt dàn dựng buổi trình diễn phản biện câm
thiết kế bệ phóng vệ tinh vũ trụ mỹ học đương đại
phục chế sân khấu kịch nghệ không người đối thoại
cử tọa là người khách lạ đi qua khu rừng cảm xúc ẩn chứa bối rối.
Ở Quy Nhơn viếng Hàn ♦ Dời mộ
Trăng huyễn hoặc nỗi đau
Nên biển Quy Nhơn ngồn ngộn những nỗi buồn hoá đá
Để người muôn đời tìm đến
Và không bao giờ cắn được dẫu một tế bào trăng
Tôi, em & thơ ♦ Thông điệp cho một ngày
Khi con muỗi ngu đần cắn em rất say
Anh để nó thành ngân hàng máu
Không ai dám cả gan làm em giật mình… nổi cáu
Đành để nó phây phây thưởng thức cái hàm hồ
Đêm qua
xuống ngang thắt lưng- chữ thưa dần
thưa dần
cho tới bắp đùi- mỗi hàng chỉ còn chừng hai
ba chữ cái.
Sẽ không còn thấy anh nữa…
Mười ba giờ năm mươi
Anh nghe tiếng va cọ xác hồn
đê mê màu vi khuẩn.
Tôi đau xót như con sâu trắng quẫy vùng
Ướt chồi giấc mơ siêu thoát ngọc khoa
Nếu một đêm
nếu một đêm không ngủ mà chỉ lim dim
im nghe thời gian như những cái kim
bén và dài xoọc
Lời hát ♦ Cát
Một ngày em có anh
Ngày cõng nhau cười cù vào cát
Sóng cường cương cứng thanh xuân
Mũi tên tình yêu bắn qua muôn dặm
Và bà quả đã khâu
Chị em bà gom góp mua cái máy cho bà làm
quà sinh nhật khi họ còn ở chung với nhau
trên đường Sisson trong một căn hộ hai
phòng ngủ. Bà hẳn là ngồi ở bàn bếp, cúi
mình trên cái máy…
Khúc Tấu Rối Bù 49
trong cơn khốn cùng người đời tự làm nên vận mệnh đời nhau
phế tích cha ông bỏ mặc
linh hồn tộc người bôi bẩn
những cặp mắt to nhìn trừng trừng về phía lợi lộc
Dallas Fort Worth Có Tuyết Hôm Nay
trước khi các đài khí tượng dành giật bản quyền bản tin sốt dẻo ấy
một thi sĩ đã mở toang hết tất cả cửa sổ
đứng nhìn tuyết rơi với ly cà phê còn một nửa
Lục bát Trang Thanh Trúc & Vĩnh Phúc
ngon như táo chín đầu cành
cắn một miếng
để
thanh thanh trăm miền
Vần thơ cô độc ♦ Ký ức
Sẽ mất thăng bằng nếu không làm xiếc
Bạn ta đi một chân
Một chân cho người yêu mượn
Một cuộc đời trong hai cuộc đời
Người thứ ba khóc
Hắn đi
Em đi
Tôi đi nốt
[chẳng còn gì ngoài tấm âm bản] ♦ Gái lớn, gái nhỏ
Chẳng còn gì ngoài tấm âm bản
chị tôi nằm vùi trong đống vải hồng
trong một cái quan tài dựng đứng lên
để chụp một bức ảnh
mà tôi chỉ còn giữ được tấm âm bản này

Bình Luận mới