Bài thuộc thể loại: Thơ
Có điều gì lầm lẫn
em nói như hót về những cuộc cờ người
Xảo trá
mang bộ mặt thời cuộc
gánh trên vai cả bầy ưu tư
thế kỉ trước (em gánh hộ ai?)
Mưa đêm/ngày
– phải nói ở đây
[ở đâu (!) chăng nữa
cũng đều có em út
có ma cô
… đàn anh/ đàn chị
có tú ông/ tú bà]
Đi dạo với một nhà văn dưới ánh trăng
Câu chuyện vừa kể xong
Trăng đã sáng bên đồi
Chúng tôi đi trở lại con đường cũ.
Con đường cũ không còn.
Những đứa con phản nghịch
anh thưởng thức sự xa xỉ của phở
tôi nghĩ về những đứa con phản nghịch
của anh
chúng nằm thảnh thơi trên giá
được nâng niu trên tay người
Chân thật nhất ngay cả sự im lặng ♦ Cây bút
Viết đôi ba dòng
Ký dăm ba chữ
Mở thêm một tài khoản mới
Sáu mươi năm chưa bước qua cọng cỏ
Sợ sẫm màu đôi giày đen
Xin hãy giúp nhau!
không sao tôi cũng nghĩ thế
nhưng chưa biết khai triển nội dung thế nào
thì xảy ra vụ động đất ở Haiti
mấy nhân vật truyện của tôi sống ở đó
tất cả đều chết thảm thương
Đứng dưới tượng Trần Hưng Đạo
Ngước lên nhìn tượng
Tượng chỉ tay xuống đất
– Nằm sát đất để sống?
Nếu còn bị dẫm đạp?
Tượng chỉ tay xuống đất
Chơi chữ và tân cổ dân ca*
Sau nhiều tháng điều tra, í a…
các cơ quan tố tụng í à…
đã quyết định chuyển tội danh í a…
của 4 bị can từ í à… í à…
Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (III)
Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala… buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi
Tiếng rè
Chúng tôi là đỉnh cao
trong công nghệ phóng thanh phòng xử.
Nếu được chụp ảnh
chúng tôi sẽ hiện nguyên hình
bàn tay bịt miệng.
Bữa tối sinh phần
ở trên hè [đường polk]
– thế rồi
mắt cứ dán vô cặp mông tròn
… như hai quả bưởi
của cô gái đương đi nhảy
nhún theo điệu nhạc
Giọng điệu ♦ Trò đùa nghịch đời thường
Một người muốn lên ghế phải đẩy
một người xuống ghế phải đốt nhang
để cầu nguyện và hẳn phải có
phù thủy chỉ bảo hạ ghế thế
nào cho hợp lý…
Cuộc đời đối mặt với kẻ thù
chúng rập rình khi anh cô đơn
đông như quân Nguyên
cao như núi mọc
vòng vây càng siết chặt
xác anh đè lên xác chúng ngổn ngang
Mấy bài bốn câu
Năm cũ cố định nhanh trôi
năm mới di động yên đứng
em mới cố định sau tôi
tôi cũ phía trước di động.
Thư cho bé sơ sinh
Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút đó
Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng đừng ngạc nhiên vì sao đời nhiều nhãn hiệu.
nhịp đập ♦ ẩn giấu
ngày khởi đi
miệng em thơm mùi cỏ
còn mỗi âm thanh bên dưới
rách ra trong kết thúc
màu đen
Dường Như Đã Qua Hết Một Đời
có những lúc tôi mệt như gió bay
hoài không thể ngơi nghỉ
muốn dừng lại một quán trọ nào
đó mà không thể dừng
chân vẫn phải bước như
con lạc đà phải bước
Cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng
ai biết đau cái đau người khác
tôi muốn nói với người đó
có những tâm hồn thơ
bị trúng dao kiểm duyệt
Mở miệng
Từ tiếng hú sơ khai
Đến ngôn ngữ đương thời
Tất cả chung nhau dưới một gầm trời
Nhưng cần phải khác nhau
Khi nói lời gan ruột
Đưa mông lên trời
khi chữ nghĩa úp mặt xuống lòng kênh rạch
thời thế khoa chân múa tay trên đống đất tiền tỷ
ta lăn mình trong đêm
thở dài
Thương lượng với thượng đế
Cho con một giao diện khác
Con sẽ đổi
Đôi tai và hai gót chân
vì… từ lúc này
Con sẽ đi bằng thứ khác
nghe bằng chỗ khác
Chiều nay tôi về một mình
Chói ngời lên mảng chiều nhũn ám
từng đôi ngực tung tẩy mê nương
Chiều nay tôi về một mình
Phía kia là tượng Phật trắng như viên phấn dựng đứng ngó dòng người không tìm thấy bảng đen
Cửa
Là biên giới của mọi ranh giới
Người ta vẫn luôn lừa phỉnh chính mình
Về thế giới phía sau cánh cửa
Nơi bản doanh của bất ngờ và bí ẩn
Một Người Trong Cuộc Sống / A Man in His Life
Một người cần yêu và ghét cùng một lúc,
cười và khóc cùng hai con mắt,
cùng hai tay ném đá và nhặt đá,
làm tình trong cuộc chiến và gây chiến trong cuộc tình.
Một ngày chẳng ra gì
G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm
Cái bàn vuông và cái bàn tròn ♦ Thời thế
Có một thời các cụ nhà ta
Xem con người như soi trứng gà
Cho ấp thì nở
Không ưng thì om cho ung ra

Bình Luận mới