Bài đã đăng của Tiến Cường
Gạch
Tôi đã nắm chặt trong tay thớ gạch tháp Champa
vô số đền đài đình chùa
cả những bức tường thành hoang tàn sót lại
Trên vết mạch tường như nấc thang cao mãi
Cửa
Là biên giới của mọi ranh giới
Người ta vẫn luôn lừa phỉnh chính mình
Về thế giới phía sau cánh cửa
Nơi bản doanh của bất ngờ và bí ẩn
Hỡi những khối đen
Ngày mệt mỏi
đuổi cơn mưa chạy trốn khỏi giấc mơ
Đừng đuổi ta
Hỡi khối đen cuồn cuộn

Bình Luận mới