Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những điềm vòng

 

 

 

          Thắp sáng linh hồn anh Nguyễn Trung Bình
 

Dấu đi nhỏ vươn dậy
Nay, xin trở về lại hư vô miền gót chân xưa

Chỉ có vùng đêm anh reo tôi
Trong tiếng khàn giọng vụn ám mệnh trên đôi chân trẻ dáng nâu
Tiếng thì thầm bám ký ức trắng thổi ầm
Bình lặng trong hóc dãy núi lơ tỏ tường tiếng chim đi hoang
diệu nắng trên tháp màu đỏ gạch bay lên từng viên hóa thạch
Tôi thấy anh đông lạnh võng hồn ru từng đám mây trắng phủ
trên mái nhà vấn vít sợi tóc mềm khói hờ hững
chiều Mỹ Sơn màu hoa sứ óng
anh đếm lá theo ngày mệnh bạc.

Reo… phía trước bất tận khoảng cách chạm
Thì thầm hố sâu vút dần
câu thơ khóc
tan rã nơi đám rơm rạ hóa màu áo nâu bạc
Đôi chân vùng thức bé dại kia in hình dấu chấm đen
thả anh đi xa miết theo cánh diều nguyện xanh ngày

Anh bỏ đi chả còn ai cõi trần với cuộc chơi tàn áp vùng ảo quay lùi lại
Với anh là căn nhà nầy đây
Lung linh câu thơ
* những dáng nâu lên đường
những dáng nâu ở lại

Một nguồn gió tạp lồng vào ù vách tai tôi
kéo ảo nguồn thanh âm í đôi mắt nhắm lịm
Thì thầm và biết nguyện cầu.

 

* Trích “Bài của trẻ dáng nâu” của Nguyễn Trung Bình

 

 

 

.

bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)