Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện chớp

Tiếng hú trầm mê ♦ Chuyến đi mảy bụi

17.08.2010

Tỉnh dậy đã thấy mình ngồi bên bờ một con sông. Nhưng sao trông có vẻ quen quen dù tôi chưa biết sông hồ là thế nào cả. Một con thuyền độc mộc đang trôi giữa dòng sông trong vắt. Thì ra là cọng rơm khô trôi trên con mương nhỏ quanh sân trường, còn tôi không hiểu sao lại bé đi như thế này nhỉ.

Và cô thôi không còn kể nữa

5.08.2010

“Chúng có cánh.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi.” Lão nói.
Lão lại tiến về phía trước một bước.
“Đừng tới gần quá.” Cô nói.

Và tôi nằm nghe tiếng súng. Từ một nơi rất xa

22.07.2010

Chúng tôi như bay lên trên không trung.
Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất.

Hãy xuất hiện và tô màu giùm tôi, trước khi gió thổi

5.07.2010

“Hãy tìm một cách thức nào đó.” Một kẻ khác lại nói.
“Chúng ta có những sợi dây, tôi nghĩ chúng ta có những sợi dây.” Một kẻ khác nữa lên tiếng.
Rồi họ dừng lại và khoét lên trán mình một lỗ thủng, họ xâu qua lỗ thủng đó một sợi dây. Tất cả họ đều chung một sợi dây.
Họ có cả hàng triệu người.

Búng ra sữa

1.07.2010

“Đừng búng nó nữa” ả thét. Mấy mẹ con bà Lại vẫn không buông tay. M giằng được một tay, lần xuống bắp chân rút con dao, đâm tới tấp vào xung quanh. Chỉ nghe thấy tiếng phầm phập và tiếng ả rú lên. M vùng ra được, lao về trước đạp phăng cánh cửa. “Nhiều quá, hứng cẩn thận” bà Lại thét lên. Chỉ thấy một mình M lao ra khỏi căn nhà mù mịt khói.

Câu chuyện về một nhà thơ can đảm ♦ Lại Romeo & Juliet

25.05.2010

Như những nhà thơ trung thực với mình và can đảm tự hủy, gã ném tất cả những bài thơ gã cảm thấy nhạt nhẽo vào lò lửa.
Kể từ đó, suốt cả quãng đời khô kiệt cảm hứng còn lại, gã vặn vẹo mãi một mình một chuỗi dây xoắn đau khổ và nuối tiếc…

Lý tưởng của tôi

18.05.2010

Trong cuộc viễn du để hoàn thành lý tưởng của mình tôi là một người đơn độc. Và tất nhiên tôi phải tránh xa đám đông, tránh xa con người. Tôi cần phải tỉnh táo và phải có một năng lực phán đoán tối cao để tránh mọi nguy cơ dẫn đến sự thất bại. Tôi biết rồi một ngày đám đông sẽ thay thế tất cả.

Trong thành phố ♦ Một buổi chiều quạnh quẽ

10.05.2010

Hôm sau, chập choạng chiều, hắn tìm tôi và nói rằng đêm qua hắn đã hiếp rồi xé từng mảnh thịt một ả mỡ màng ở nhà thổ, hắn đã thành đàn ông thực sự. Hắn nói một lúc nào có hứng hắn sẽ xé thịt tôi. Ngôn từ của hắn thẳng băng, mạnh mẽ, chính xác và ẩn chứa sự say sưa khoái hoạt, như có máu chảy giần giật ở trong.

tình yêu- màu cờ

8.05.2010

Tất cả các du học sinh đi Mercedes sẽ ở lại đây. Họ đã mua hết khu nhà mới xây ngay cạnh Phước Lộc Thọ, trả tiền mặt bạc triệu. Họ sẽ lập gia đình và sẽ định cư. Con cái họ sẽ là công dân Mỹ. Tiền đầu tư vào Việt Nam sẽ đi trở ngược vào nước Mỹ.
Cha tôi nói, mất Trường Sa, mất Hoàng Sa, nhưng mình còn có Bôn Sa.

Nàng chưa hề mang xuchiêng

20.04.2010

Mẹ nàng giặt chiếc xuchiêng mà bà đã may cho nàng. Bà treo lên trước phòng nàng như một sự thách đố. Nàng ngắm nhìn nó, trông nó thật dị hợm. Mỗi khi nhìn thấy nó nàng có cảm giác buồn nôn.

Con đường không vui

7.04.2010

Lần này mẹ đã vấp phải một hòn đá, mẹ ngã xuống nhưng mẹ không hề đè lên tôi. Máu mẹ đã chảy ra, điều lạ lùng là máu mẹ không phải màu đỏ. Máu mẹ có màu đen. Tôi ngạc nhiên và tôi nói: “Máu mẹ màu đen.”
Mẹ nói: “Đó không phải là máu, máu mẹ không bao giờ đổ. Con hãy giữ vững lòng tin.”

Ngụ ngôn về con chó?

19.03.2010

Tôi đi vào một cái ngõ và bắt gặp một con chó béc giê. Tôi tránh không nhìn nó, cố gắng bước đi một cách bình tĩnh, nhưng chính vì thế mà tôi không thể xác định được là nó có nhìn tôi hay không. Nỗi sợ hãi khiến tôi hình dung ra trường hợp tồi tệ nhất. Đôi chân tôi run run, tôi chỉ chực chạy.

Con đường

9.03.2010

Nhưng có những điều như thế này mà tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra: nếu tôi quay trở về, sẽ có một tiệm sửa xe ở ngay gần điểm xuất phát; khi ấy người chủ tiệm sửa chữa sẽ nói cho tôi hay về sự tồn tại của một tiệm sửa xe nữa ở cách địa điểm tôi quay trở lại chỉ chừng một km.

Cỏ Non

3.03.2010

Trong đêm tối gã không thấy được màu ngon mắt của cỏ nhưng gã cảm nhận được qua bàn tay. Cỏ nằm im trong tay gã, không trôi đi như cát, không xa vời như bầu trời kia. Và gã cảm thấy cỏ cũng đẹp. Cỏ đẹp bình dị như nàng, giá mà gã đủ can đảm nắm tay nàng và đeo vào chiếc nhẫn…

Những nếp nhăn

1.03.2010

Khi tôi nhúng cọ xuống thì những giọt kinh nguyệt tan ra. Tôi bắt đầu phết chúng lên tấm vải trắng mà tôi đã căng sẵn trên giá vẽ. Đầu tiên tôi vẽ một con dao nhọn và sắc. Đằng sau con dao nhọn đó là một khuôn mặt dị hợm. Tất cả đều được vẽ bằng máu.

Mớ hỗn độn

22.02.2010

Lão muốn biết rõ hơn về cái gọi là chính danh. Kẻ có khuôn mặt lợn nói: “Tôi có một người bạn, hắn ta cũng có khuôn mặt lợn. Hắn ta nhận diện được khá nhiều chữ cái. Hắn biết rằng chữ O ít tuổi hơn chữ Ơ bởi vì chữ O không có cái râu xinh đẹp. Hắn thường vỗ ngực và nói hắn còn phân biệt được sự khác nhau giữa chữ O và chữ Ô.

Ruồi đỏ

16.02.2010

Trong một bãi rác bầy ruồi kháo nhau phải kiếm chỗ khác, ngon cơm hơn, tri thức hơn, nâng tầm đẳng cấp.
Chúng tỏa đi khắp nơi, may gặp bầy chó săn ăn xác chết rữa thối trong cuộc thí nghiệm cho chó đội lốt người quàng khăn đỏ.

Không có một khởi sự nào cả

11.02.2010

Khi đến nơi hắn nhận ra thượng đế là một lão già. Lão ngồi bên một bếp lửa. Con chó đang gặm cái bát sứt của lão. Thượng đế không đúng như những gì hắn tưởng tượng, lão không có phép màu và trông vô cùng bẩn thỉu. Thượng đế không giải quyết được những vấn đề của hắn.

Mù rối

8.02.2010

Kẻ giật dây xuất hiện. Rồi có tiếng còi. Cảnh sát bước ra và hắn lẩn trốn. Nhưng hắn vẫn đứng trên cái sân khấu tầm thường vô vị đó. Sân khấu được bài trí rất đơn sơ, nó được trang trí bằng rất nhiều mặt nạ ảo não. Hắn trốn vào trong chiếc mặt nạ ảo não nhất, co rúm người lại và thở dốc.

Nấc thang

27.01.2010

Mẹ chàng bảo rằng đó là những người lạ và chàng nên giữ khoảng cách với họ bởi nếu không họ sẽ ăn thịt chàng.
Và cứ thế chàng lên cao mãi.
Chàng thích thú và đam mê. Chàng tiếp tục bước lên một nấc thang nữa.

Kẻ được bốc hơi ♦ Khung trời biệt lập

26.01.2010

Rất nhanh, một dáng người hiện ra trong nét bút, mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm. Cây bút rơi xuống, một lực hút vô hình cuốn người vẽ vào bức tranh, tan loãng ra rồi phủ chập lên hình người mới vẽ. Có vẻ lốt mới không vừa nhưng có thể tạm thời cư ngụ. Hình nhân chạy mải miết qua cánh đồng…

đoàn kết là đi gần nhau

13.01.2010

Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.

Sự ngông cuồng hay là sự bó tay của diễn giải

6.01.2010

Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.
Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”

Trước mặt hư vô ♦ Gia tài bám víu ♦ Hành lý thú cưng

5.01.2010

Ai biết được giữa sân trường vắng vẻ, lơ thơ cỏ dại mọc hoang kia, có một thằng người nhỏ như chú kiến, cưỡi chiếc mô tô nhỏ bằng hạt gạo, mang trên vai một cái túi xách và một cô bé nhỏ bằng đầu mũi kim đi lang thang ngày này qua tháng khác.

Tấm thẻ ghi giá

4.01.2010

Đáng lẽ cô phải hiểu ra từ lúc nãy. Nhưng dù sao cô vẫn là người thông minh.
Tấm thẻ ấy đã được chỉ định cho cô. Nó trở thành một thứ tên thánh thị trường ban cho cô tại đây, lúc này. Cho một trò chơi, một nghi lễ trình diễn mới.

ĂN CHỮ

3.12.2009

Những bài thơ do con ma viết tuy vẫn mang tên của nhà thơ bắt đầu có một phong cách khác hẳn. Có một cái gì đó cuộn trào bên trong. Con ma viết về một thế giới xa xưa. Những triều đại một thời huy hoàng của nó. Nó ca ngợi xác chết và những nền văn minh cổ.

NỬA VIÊN HAY MỘT VIÊN ĐẠN CHO CÁI TÔI

23.11.2009

Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết cái Tôi của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. Cái Tôi là cái gì?

Trú Xứ Cuối Cùng/Ngọn Cuồng Phong Cô Độc

23.10.2009

Như bị lột mặt nạ, người lồng lộn căm ghét cơn cuồng phong đầy tai họa và tìm cách trả thù. Ngọn cuồng phong bị xua đuổi khắp nơi nơi, không chỗ nào chôn dấu đành câm lặng nén vào thẳm sâu. Trong mắt người đời, cuồng phong chỉ mang ý nghĩa là tàn phá.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)