Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện chớp

Giấc thiên tinh

8.10.2012

Em hình dung mình như một con bướm chúa, chỉ biết đập cánh và tung ra những lằn bụi phấn phủ dụ trong niềm ảo tưởng cùng một lũ bướm xanh đỏ chấm đủ màu hình dạng, dù sao thì . . . tất cả cũng từ loài sâu mà ra. Đôi cánh chỉ là nơi thể hiện cho những hoài bão và giấc mơ trần tình tội nợ.

mặt nạ

12.07.2012

Bờ môi rất nét, khuôn mắt to mơ mộng, trên mặt dát một lớp vàng mỏng với những hoa văn chạy viền xung quanh, có thể gọi đó là một đóa hoa.
Hàng đêm, khi đi ngang qua phòng khách, bao giờ cũng thấy nàng, lúc ẩn hiện mông lung trong ánh đèn mờ ảo.

Tiền kiếp

9.07.2012

Trong giấc mơ sâu, anh chắc chắn mình với nàng đã từng quen biết. Nhưng từ khi nào đây? Anh mới qua Nhật hơn ba năm nay còn nàng thì chắc chưa lần nào sang Việt Nam cả. Mấy buổi sáng hôm sau khi hai người nhìn nhau, bất chợt anh thấy nàng khoác một chiếc áo len mỏng màu đỏ…

Linh dược cho con người

19.06.2012

Chim cha và mẹ mang mồi về thấy chân con gãy, nằm dật dựa, chẳng đứng nổi, bèn bay vù đi xa tít tìm hái thuốc quý. Lúc về tổ, chim cha và mẹ nhai nát những lá thuốc quý nhào luyện cùng nước bọt của mình để đắp vào chân con. Mọi hành động của chúng không qua khỏi những cặp mắt…

Lần cuối trong phòng tắm

23.02.2012

Nàng chống hai tay vào tường, đưa lưng về phía chàng. Nếu anh muốn, thì có thể mà.

Chàng lả đi trên giường. Cơn mệt lại đến.

quyền hiến định

21.02.2012

Nàng tìm câu trả lời trong những cuốn sách la liệt trên kệ. Cẩm Nang Sống Sót Qua Cuộc Chia Tay Dành Cho Bạn Gái của Delphine Hirsh rút vội tấm khăn giấy chùi nước mắt chực rơi cho nàng. Đừng Gọi Cho Gã Đó của Ronda Findling chống nạnh răn đe nàng chớ mềm lòng.

Bé chết trôi ở làng S

1.02.2012

Bé đã chết thật rồi. Bầu trời chỉ vẻn vẹn một ngàn ba trăm mười bốn ngôi sao, dù tôi có sống thêm mười bảy vạn năm, cũng không kể được nhiều hơn. Ngày bé chết, tôi bỏ đi như một khúc củi sổng chuồng. Con đường trước ngôi nhà cũ kĩ ánh lên những sắc vàng nhõng nhẽo.

R. giỡn trong nhà

25.01.2012

Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là…

một cuộc gặp gỡ

5.01.2012
KimCacTu_thumb_thumb.jpg

Đầu tiên là thoáng chút cảm động sau đó là hụt hẫng vì thấy đỉnh núi quá đỗi dịu dàng. Cảm hứng muôn đời cho bao nhiêu văn nhân thi sĩ là đây ư? Khuất sau vùng đồi núi, cái đỉnh tam giác trắng tinh hiện ra giữa nền trời thu xanh ngắt trông thật mềm mại

phòng vệ sinh kỳ bí

18.11.2011
hirokage_man_urinating_thumb.jpg

Họ đồn trong căn nhà của một người đàn bà bí ẩn, phòng vệ sinh có khả năng thay đổi những người đàn ông. Nhiều người tìm đến thử thách tính xác thực của tin đồn. Nhiều người đến vì tò mò hoặc được người khác hối thúc.

chân trời tìm thấy

12.11.2011
japan_thumb.jpg

Tôi chiêm ngưỡng tấm hình nàng đứng giữa một vùng cỏ xanh, trên người khoác một tấm voan trắng mỏng.

gã cụt

28.10.2011

Cô bé nói: – Anh chỉ nên tới Huế một lần thôi. Lúc đó là tháng Bốn, hoặc tôi vừa nhớ sai. Mưa đã bầm mặt đường. Tôi ở bên em. Em hơi tiều tụy, trong lúc ánh đèn trên cao đang gắn rất nhiều cành nhánh vu vơ vào thân thể con người. Em ngậm miệng. Em mở miệng, thả khói.

Chiêm Bao 2

6.10.2011

Từ tầng 35 tôi nhìn thấy tầng thượng một cao ốc, có người vừa buông mình trên giàn ná to, cố đẩy người ra đằng sau lấy lực, bắn thẳng lên mặt trăng. Mặt trăng vẫn bé nhỏ, vẫn tròn vành vạnh, đẹp không tì vết.

Chuyện Thằng N

28.09.2011

Muốn biết chuyện của thằng N, phải đi hỏi con S, mà muốn gặp con S, phải hỏi con P, muốn gặp con P, phải hỏi thằng Z… cứ như vậy đó. Đó là cách để cư dân trong thành phố X hợp thức hóa việc họ chẳng bao giờ định hỏi gì nhau. Tất cả chỉ vì muốn biết chuyện của thằng N.

Người ngồi nơi đó


♦ Chuyển ngữ:
22.07.2011
72veryshortstories_thumb.jpg

Trưởng thành trong gia đình tôi, không ai được phép vứt thức ăn. Có lý do đó chứ. Mẹ tôi giữ lại mớ vỏ gọt và những món thối rữa chất thành một gò phân trộn. Những thứ đó sẽ được dùng trong vườn để trồng thêm rau quả. Rau hay thịt giữ lại sẽ có thể sử dụng lần nữa…

Cây quỳnh không ra hoa

9.10.2010

Cây giao tự nhiên chết. Cây quỳnh không ra hoa nữa. Đêm nào bố cũng độc ẩm, lặng lẽ đến vô thường. Mẹ vẫn hay nói. Hàng tuần vẫn đi họp hội phụ nữ xã rồi về ngủ quên khi đang đọc một nghị quyết trên giấy.

Cầu/Gãy/Bơi/Mặn

29.09.2010

Tự dưng, tôi thấy phấn khích. Ờ, gãy mẹ nó đi! Túi thui ri mà đi thì trước sau cũng lộn cổ xuống sông. Gãy mẹ bây giờ đi cho xong. Rồi mới chực nhớ ra, mình đang đứng trên cầu. Mình sẽ rơi xuống.
Tất cả chỉ trong một phần mười cái nháy mắt. Tôi rơi xuống. Bây giờ mới nhớ làm đếch gì nữa. Bơi thôi! Thế là tôi bơi…

Rồi không gian hoàn toàn yên tĩnh

27.09.2010

Không có gì là chắc chắn. Mọi thứ có thể hoàn toàn đảo lộn. Thậm chí chúng có thể rối tung lên. Dây sẽ đứt và bọn chúng sẽ cười vào cái mũi thối của tôi. Vấn đề là ở sợi dây tôi lựa chọn. Nó phải bền và đủ độ trơn cơ bản. Khi chiếc ghế dưới chân đổ xuống là mọi thứ được định đoạt.
Tôi cần một không gian yên tĩnh.

Trượt ngã

21.09.2010

Bỗng nhiên tôi bị trượt chân và mọi thứ bắt đầu lao đi một cách chóng mặt. Như thể lướt qua một đám bùn lầy, dáng hình nghiêng nghiêng của tôi cứ thế mà trôi thật nhanh về phía trước. Không thể nào ghìm chân đứng lại được nữa. Từ thành phố, tôi trôi đi mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

Chết đuối trong nhà ♦ Vọng niệm

2.09.2010

Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân.

Tiếng hú trầm mê ♦ Chuyến đi mảy bụi

17.08.2010

Tỉnh dậy đã thấy mình ngồi bên bờ một con sông. Nhưng sao trông có vẻ quen quen dù tôi chưa biết sông hồ là thế nào cả. Một con thuyền độc mộc đang trôi giữa dòng sông trong vắt. Thì ra là cọng rơm khô trôi trên con mương nhỏ quanh sân trường, còn tôi không hiểu sao lại bé đi như thế này nhỉ.

Và cô thôi không còn kể nữa

5.08.2010

“Chúng có cánh.” Cô nói.
“Tất nhiên rồi.” Lão nói.
Lão lại tiến về phía trước một bước.
“Đừng tới gần quá.” Cô nói.

Và tôi nằm nghe tiếng súng. Từ một nơi rất xa

22.07.2010

Chúng tôi như bay lên trên không trung.
Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất.

Hãy xuất hiện và tô màu giùm tôi, trước khi gió thổi

5.07.2010

“Hãy tìm một cách thức nào đó.” Một kẻ khác lại nói.
“Chúng ta có những sợi dây, tôi nghĩ chúng ta có những sợi dây.” Một kẻ khác nữa lên tiếng.
Rồi họ dừng lại và khoét lên trán mình một lỗ thủng, họ xâu qua lỗ thủng đó một sợi dây. Tất cả họ đều chung một sợi dây.
Họ có cả hàng triệu người.

Búng ra sữa

1.07.2010

“Đừng búng nó nữa” ả thét. Mấy mẹ con bà Lại vẫn không buông tay. M giằng được một tay, lần xuống bắp chân rút con dao, đâm tới tấp vào xung quanh. Chỉ nghe thấy tiếng phầm phập và tiếng ả rú lên. M vùng ra được, lao về trước đạp phăng cánh cửa. “Nhiều quá, hứng cẩn thận” bà Lại thét lên. Chỉ thấy một mình M lao ra khỏi căn nhà mù mịt khói.

Câu chuyện về một nhà thơ can đảm ♦ Lại Romeo & Juliet

25.05.2010

Như những nhà thơ trung thực với mình và can đảm tự hủy, gã ném tất cả những bài thơ gã cảm thấy nhạt nhẽo vào lò lửa.
Kể từ đó, suốt cả quãng đời khô kiệt cảm hứng còn lại, gã vặn vẹo mãi một mình một chuỗi dây xoắn đau khổ và nuối tiếc…

Lý tưởng của tôi

18.05.2010

Trong cuộc viễn du để hoàn thành lý tưởng của mình tôi là một người đơn độc. Và tất nhiên tôi phải tránh xa đám đông, tránh xa con người. Tôi cần phải tỉnh táo và phải có một năng lực phán đoán tối cao để tránh mọi nguy cơ dẫn đến sự thất bại. Tôi biết rồi một ngày đám đông sẽ thay thế tất cả.

Trong thành phố ♦ Một buổi chiều quạnh quẽ

10.05.2010

Hôm sau, chập choạng chiều, hắn tìm tôi và nói rằng đêm qua hắn đã hiếp rồi xé từng mảnh thịt một ả mỡ màng ở nhà thổ, hắn đã thành đàn ông thực sự. Hắn nói một lúc nào có hứng hắn sẽ xé thịt tôi. Ngôn từ của hắn thẳng băng, mạnh mẽ, chính xác và ẩn chứa sự say sưa khoái hoạt, như có máu chảy giần giật ở trong.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)