Nhìn gương. Gã ngồi hoài, năm này qua tháng nọ. Hai tay hai chân, chẳng hiểu sao có cảm giác ngắn dần. Ngắn dần, rồi biến mất.
Gã trơn tuột như trùn. Thống nhất trùn quằn quại. Một con trùn chơ vơ, xa độ dày của đất. Một con trùn bị lập trình đơn giản. Đuôi ỉa và đầu ăn. Trùn thông đời 2 lỗ.
Một hôm nổi điên, gã chụp nện xuống nền nhà. Gương vỡ tan tành trăm mảnh. Tiếng động gây hiệu ứng kinh hoàng. Một cuộc động đất âm vang. Âm vang từ trong lòng sâu buốt.
Lượm lên, săm soi từng mảnh một. Mỗi mảnh một khuôn mặt. Gã quắc mắt tóe máu. Nước mắt chảy. Tự chảy, gã chưa bao giờ muốn khóc.
Tỉ mỉ lượm lên chẳng bỏ sót mảnh nào. Ráp lại, gã đính keo bìa cứng. Gương không còn trước mặt. Gã treo tường ngay phía sau bàn viết. Gương soi lưng gã từng ngày.
Thấp khớp không còn dấu vết. Tay và chân gã có cảm giác mọc ra. Mọc dài hơn trước.
(vườn tượng – 07/11/2015)
Trần Hạ Tháp