triền hoang
hài-kú-lệch
ba: trời người đất
mười bảy: chia bốn luống mùa
còn dư một: thổi triền hoang khói
giọt
trường canh bạc rêu mùa hạn
nức đá khô vào lòng chìm
chẳng bao giờ chảy xuống
thơ
vẫn là khách viễn phương
đến tặng và đi
treo chìa khóa cành trăng triền lưu ngụ
nàng
bày địa ngục thiên đàng
trực chỉ tới hoát nhiên
không ẩn dụ vòng vo niệm thức
mi
từ khước lề đường
leo bám trở về tôi
hai mươi ngón rễ dây choàng vai đá
guitar
lãng du đầu ngón
đội ơn flamenco
ngực lục đạo ghì gió đêm bung xõa
(vườn tượng – 27/02/2016)
còn lại tĩnh vật tôi
tọa
ngậm một mái
hiên chiều không nuốt
bạn đi rồi trơ
đĩa miếng thời gian
buông gì xuống
đũa mùa đông bỏ
cuộc làm sao ta
ngồi nốc nổi sương
pha
kêu & nhảy
cóc nhái râm ran hồ
hải dỏm lũ nghề
bơi núp nước vũng
trâu đầm hoang lau
lách nghiễm nhiên triều
đại gió mưa trường
canh bến mộng ễnh
ương ngồi chấp tay
lạy phương nào quên
đất nẻ nước
khô rồi còn cú
nhảy quay lưng
(thành nội Huế – 10/03/2016)