Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Thầm hơn một bóng tối
nhưng mùi của em
vắng ngắt tự bao giờ
con mèo hoang kêu thống thiết
con chim chích gồng cánh bay. sợ hãi
màn kịch đời người, dựng ở góc vườn hoang
Rỗng và những ngày rỗng
Rỗng – những ngày rỗng
Muốn lang thang mà sợ lang thang
Sợ đối diện khuôn mặt quen,
Sợ khuôn mặt lạ xa lạnh lùng rơi như đá sỏi.
c â u c h u y ệ n k ể v ò m h a n g
Năm tháng nơi đây rất dài. Quá dài trong cảnh-giới-vô-minh. Tất cả bọn chúng – kền kền và sài lang – rất mực hãnh diện điều nầy. Coi y như thời gian ở cảnh tiên: cứ ngỡ rằng loài người khốn khổ ở ngoài kia, luôn mơ ước hướng về nhưng khó đạt.
Mơ trong khuôn hình
trong mơ
nàng nhìn thấy người đàn ông chạy theo người đàn bà trong một khuôn hình
nàng đứng nhìn và khóc
Lưu biệt trong thác rừng chiều ấy
Khi Em bước xuống.bước xuống
Em giấu trong tay hạt mầm hoại diệt
Quán vắng trong rừng đón Em.dửng dưng
Căn nhà cũ.suối trong veo.và gió
ĐI TÌM MỘT XU- CON MÚA RỐI
Tôi gặp cô ấy trên fb. Đọc một ít bài thơ. những bài thơ tuy chưa già dặn về mặt kỹ thuật, chưa thật sự là vừa riêng vừa chung. Nhưng tôi để ý đến vì trước nhất nó thật, thứ nữa là cách dùng từ cũng như ý khá lạ. Sức liên tưởng của thơ thật dồi dào
Quang cảnh
như thành phố, giờ khắc làm như rút đi
chỉ còn duy nhất, ở đây: một không gian vừa vặn
một buổi sáng dồn tụ tất cả những buổi sáng
đi xuyên suốt một đất nước, có thể nghĩ như vậy
ở cõi. x, y, hoặc z (không phải em) đã lập trình
một khi em đã biết rất mù mờ nơi em hiện hữu
chẳng còn con đường nào khác đâu
một khi tiềm thức đã không còn
lòng tự tôn về nòi giống đã tiêu ma
Trở lại mái nhà xưa
Xã hội Mỹ rất phóng khoáng và linh động tới độ nó có thể chấp nhận một người vĩnh viễn đứng bên lề, tự loại mình ra khỏi mọi cơ hội và đời sống nói chung. Điều mà tôi đang cố giảỉ thích là tôi cuối cùng đã học được, đó là, là một người Đan Mạch chả phải là một cái giá trị gì đặc biệt, cũng như việc là một người Việt Nam. Cái giá trị đặc biệt là một loại người, cái con người mà cô có can đảm trở thành để hài hoà với đời sống bao quanh cô, những thứ còn lại sẽ tuần tự diễn ra một cách tự nhiên thôi.
Những giấc mơ vàng của tôi
trong lãnh thổ những vinh quang không dán nhãn bảo hành, lá cờ đào cãi lại mùa thu. người thầy đầu độc bầu trời bằng thời gian và bề dày kinh nghiệm viết. đường biên giới là chiếc khung giam nhốt bức tranh tuổi thanh xuân
lái đối dán mặt bầy khỉ
“bạo ngược bước ngạo”
đường ma quỷ chuyên “tạo bàn tàn bạo”
“cấu đùi cúi đầu”
nghiệp thảo dân còn “ê cổ ô kê”
Sau Buổi Hát Xiệc
Mặt trời nào sẽ lặn nơi đây? Trên những giấy gói kẹo và cùi vé vất bừa bãi đầy trên những khu đất phía sau nơi họ đã bứng đi những gốc cây, mặt đất bị nén bởi bước chân khúm núm – chỗ đó rồi lùi lại, đằng sau, chỗ này – bên trên những những bàn chân
Dơi Cú
Khuôn mặt Dơi Cú trắng buốt, sẵn sàng dập tắt mọi khoan nhượng và thong thả rỉa hồn bằng cái mỏ sắc. Bộ lông Dơi Cú cũng trắng. Lông muôn muốt, sắp đều theo khuôn cánh cong nhọn rẽ nhánh của Lucifer.
cuối đông
rêu nhập ùa cơn mưa vào xuân rậm rịch
tóc vàng mắt xanh biết ai ngưòi riêng rớt tha hương
bọt sóng Thu Bồn bây giờ mới là huyền hư cõi thực
thường lệ
nàng cứ rửa chân cá không chết
mà chết người tự tử đầu sông*
truy lùng xác vữa thây chất ngộp
buổi chiều phe phẩy một cơn dông
Nếp gấp thời gian 2
Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Xớn xác. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.
Vũ điệu
Em rót rượu vào đêm
Ánh trăng vàng bất cẩn
Bỏ lại đôi môi trên cỏ
Gió bần thần xé toang vạt áo
Ô cửa sổ mùa xuân
Bên khung cửa sổ
những chậu hoa đang trổ nụ
màu xanh thẳm của lá
những chiếc nụ đang ủ mầm hoa
Alejandra Pizarnik: nhà thơ nữ bạc mệnh
Phan Quỳnh Trâm & Hòa Bình Lê giới thiệu / trích dịch
Alejandra Pizarnik là nhà thơ nữ kiệt xuất của Argentina, một thành tựu độc đáo trong thi ca bằng tiếng Tây Ban Nha.
Những khuôn mặt… ♦ Là tôi… ♦ Đêm nằm nghe…
Phải đái dầm một miếng
phải ướt đẫm quần
rồi mới ngủ được
Phải chửi đổng một câu
Hồn tượng
Từ tiếng chuông báo hiệu giao mùa cám dỗ
pho tượng đàn ông Atlas ném quả cầu khổng lồ đè nặng trên vai
nhẹ nhõm vén mây bước xuống
Môi sinh
Sương mù ngờ vực lan tỏa khắp mặt biển
Mê mải bơi không còn lối thoát
Những cặp mắt cú vọ rình rập
Somewhere
ga cuối cùng
nửa đêm tình cờ nghe lại Somewhere
với Julie Andrews tôi thấy
mình trôi về căn nhà ký ức
Gánh xiếc
Khi những chú hề nhỏ trong tay ta đã hết trò
ta muốn ném chúng ra đường hay bỏ đói
nhưng vì vinh quang cho gánh xiếc của chúng ta
hãy bịt mồm chúng bằng những khúc xương nho nhỏ.
một điều không thể hiểu
đêm ngáp vặt ở nơi chốn không bến bờ
hồn tứ cố tạm ngụ nghĩa địa mồ côi điệu vũ thày pháp
bỗng thèm thuồng một chút khói nhang
THỊ
Chữ “Thị” nó như một chứng tật sinh ra từ vết sẹo nơi cuống rốn. Những điều tầm phào, những điều vãnh vặt cứ nháo nhào lên trong ngày như một lũ vịt nhao nhao đói ăn. Cô muốn hóa kiếp chúng (tất nhiên chúng ở cả trong mình cô trước tiên), dù việc hóa kiếp có khó khăn như người ta hóa kiếp con vịt và nhổ từng cọng lông măng

Bình Luận mới