Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Bàn Tròn

Nổi loạn có phải là vô ích?

11.01.2010

Nếu các xã hội đứng vững và sống còn được, hay nói khác đi, nếu quyền lực trong những xã hội đó không phải “tuyệt đối một cách tuyệt đối”, đó là vì đằng sau mọi sự đồng thuận và ép buộc, vuợt trên mọi doạ dẫm, trên bạo lực, và sự thuyết phục, còn có khả năng dẫn đến khoảnh khắc này, khi mà cuộc sống không thể bị đánh đổi, khi quyền lực trở nên bất lực, và con người đứng thẳng dậy đối diện giá treo cổ và họng súng máy.

Tại sao Việt Nam thiếu luật sư giỏi?

14.12.2009

Một số hiếm hoi luật sư trẻ tuổi rất đáng phục, như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Lê Quốc Quân, Lê Trần Luật, họ là những người có khả năng và dũng cảm, cố vươn lên trong chức nghiệp, muốn tích cực phục vụ đồng bào và đất nước, nhưng họ đã bị Đảng vùi dập, chẳng khác gì tiền bối đáng kính của họ là Nguyễn Mạnh Tường.

Newseum: Triển lãm một mảnh tường Bá Linh, vọng gác ‘Tử thần’; Vai trò của báo chí và truyền thông dẫn tới biến cố ‘địa chấn’ này

16.11.2009

Sau đây là ký sự bằng hình riêng khu triển lãm bức tường Bá Linh do tôi ghi nhận nhân chuyến viếng thăm Newseum vào tháng 7, 2009 vừa qua. Đây là chuyến viếng thăm Newseum thứ hai của tôi.

nó đổ như thế nào

9.11.2009

Cái “quyết định” mở ranh giới không phải là một lựa chọn có ý thức. Thay vì là thắng lợi chắc chắn do sức mạnh của tự do, nó đã là một sự hỗn độn và có khả năng trở thành bạo loạn. Một trong những biến cố trọng đại nhất của thế kỷ vừa qua, thật ra, đó là một tai nạn, một thứ bán hài kịch và lỗi lầm quan liêu ….

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 1

21.10.2009

Dẫn ra các ví dụ trên để thấy rằng tiếng Việt là của người Việt, không có Bắc Trung Nam chi cả, và chỉ vì duyên cớ nào đó mà đem lòng oán ghét những “từ” này “từ” nọ thì kể cũng bất công và tội tình cho chữ nghĩa. Hãy trả ngôn ngữ về vị trí độc lập như nó đã từng.

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 2

21.10.2009

Điều an ủi là các từ ngữ “tiếng Việt cũ” thế nào cũng còn tìm thấy được trong các bộ tự điển tiếng Việt về sau này, với chú thích là… “từ cũ” hay “từ cổ”. Dù sao, việc “tử thủ” ngôn ngữ “tiếng Việt cũ” của những “người lính già” cũng là hành động dũng cảm đáng ca ngợi, và ít ra cũng đã “can trường trong chiến bại”.

Vài điều trao đổi với Vi Viên

3.10.2009

Tôi cũng không đặt giả định vu vơ mà dựa vào nền tảng chính trị có thực ở VN, trong đó, chẳng ai được tự do ngôn luận trừ ra nhà nước CS. Đó là một thực tế nhưng cũng chưa đủ để kết luận, do vậy tôi chỉ đặt nghi vấn.

Liên hệ giữa phát triển kinh tế và xây dựng dân chủ trong trường hợp Việt Nam

29.09.2009

Với một dân số chỉ một triệu vào lúc đó, Tân Gia Ba chống trả mãnh liệt và triệt hạ hoàn toàn mọi áp lực chính trị từ Trung Quốc, muốn biến Tân Gia Ba thành một quốc gia có cùng cấu trúc chính trị với nước mẹ…. Nhưng cấu trúc chính trị mà Tân Gia Ba quyết liệt từ chối lại chính là cấu trúc chính trị mà Việt Nam đã chọn và đang tìm mọi cách để không phải thay đổi.

Malta, S. đi tìm gốc

23.09.2009

Nhân chủng học là một môn đối với tôi khá là đơn giản. Ngoài màu da, màu tóc, màu mắt năm bảy loại đậm nhạt, phần phụ nữ tôi còn phân biệt ở tạng mông. Bộ phận cơ thể này cũng có thể phân loại gọi là …đậm nhạt…. Malta đa nguồn gốc … là nơi lý tưởng để thực tập con mắt, và nếu tôi đã tài, thì dây không phải là ký vặt mà đã là một bài viết nghiêm túc, “Nguồn gốc các dân tộc tại Malta, nhìn từ đằng sau phụ nữ”.

Chữ "mình" trong tiếng Việt

17.09.2009

Mà tôi, một kẻ tha hương dầm dề ngần ấy năm dài nơi đất khách, vẫn mộng mị và suy nghĩ, vẫn nói và viết bằng tiếng mẹ đẻ trơn tru hơn ngôn ngữ bản xứ, là điều tôi nên tự hào hay tự trách?

Bửu Chỉ: Bằng chính mình đến với cuộc đời

10.09.2009

Đối với Bửu Chỉ, mặt trời, mặt trăng còn là biểu hiện của thời gian. Thời gian ám ảnh Bửu Chỉ không nguôi. Con người khi còn trong trứng nước đã bị treo lơ lửng trên thập giá của thời gian. Thời gian là tên trấn lột đểu cáng, trêu ngươi. Con người đuổi theo nó đến hụt hơi mà chẳng bao giờ kịp để đòi lại những kỷ niệm êm đềm, những khoảnh khắc bình yên, những bạn bè, những người yêu dấu.

Hãy trả lại dấu nặng cho câu tục ngữ ấy

8.09.2009

Từ sau năm 1975, người ta đã lập lờ, đã nhập nhằng một cách cố ý, đánh tráo chữ “hạnh” bằng chữ “hành” trong câu tục ngữ trên. Rõ ràng là cả “ý đồ” (1) chứ không phải chỉ là chuyện dấu nặng hay dấu huyền.

Cuộc đối thoại từ quá khứ

31.08.2009

Lúc này đây chính là lúc cái nhìn vô vọng thực tiễn như vậy thật sự kinh khủng nhất đối với chúng ta, vì hơn bao giờ hết, đất nước đang đứng trước những nguy cơ chồng chất mà hy vọng duy nhất chỉ còn biết đặt vào một phong trào trí thức dấn thân, mang nặng bản chất dân tộc và trọng liêm sỉ.

Thú tội: Roma 1633, Hà Nội 2009

26.08.2009

Tuy cách nhau năm thế kỷ, những lời thú tội và xin khoan hồng tại Hà Nội năm 2009 khá giống lời thú tội năm 1633 tại Roma. Điều khác nhau là Galileo chỉ phải đọc thú tội sau khi tòa xử; các nhà dân chủ Việt Nam phải nhận tội trước khi ra tòa.

Những “kẻ lạ mặt” trong ngôn ngữ

25.08.2009

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…”, mỗi lần nghe câu hát ấy là mỗi lần tôi lại phân vân tự hỏi, “Những ‘kẻ lạ mặt trong ngôn ngữ’ ấy có phải là ‘tiếng nước tôi’ (và những đứa cháu của tôi có phải ‘yêu’ chúng ‘từ khi mới ra đời’)?”

Vài Suy Niệm về Biên Giới và Sứ Mệnh của Da Màu

23.08.2009

Văn chương không biên giới, thiết nghĩ, là văn chương cần phải được trần truồng và có mặt khắp nơi, ảnh hưởng đến tất cả mọi lãnh vực liên hệ. Tương tự, lịch sử không biên giới cũng là lịch sử nên được tái diễn qua nhiều lăng kính, vượt ngoài khuôn khổ của truyện ngụ ngôn “Nhà Vua Không Quần Áo.”

Chu Sơn Trả Lời Thắc Mắc của Độc Giả về Bài Viết “Ngô Kha và Cuộc Chuyện Trò Cuối Năm”

17.08.2009

Sau từng ấy thời gian (trên dưới ba mươi năm) với ký ức một kẻ trầm luân đã đến tuổi xấp xỉ cổ lai hi mà khẳng quyết bức thư (của anh Kha gởi cho tôi) được phục hồi y nguyên bản là một khoa trương không cần thiết, dễ gây ngộ nhận, và rất đáng chê trách.

Ngô Kha: nhà thơ chống Cộng số một?

17.08.2009

hỡi những người lính Tàu, linh Nhật, lính Mỹ, lính Pháp
những người Cộng Sản
cát bụi công bình mà thương cho số phận tất cả
bởi ai đã chối bỏ chìa khóa mở cửa chốn địa đàng này
nên bây giờ có những lũ người đi vào bằng bạo lực
Ta phải chiến đấu…

Kẻ sùng tín – lời tựa của tác giả

♦ Chuyển ngữ:
1.08.2009

Ở khắp nơi, những con người sùng tín đang kết đội ngũ lên đường, và bằng cả hai việc chiêu mộ cũng như gây mối thù nghịch, anh ta đang thay đổi thế giới theo hình ảnh của mình. Và dù đang đứng chung với anh ta hay đang đối đầu cũng vậy, tốt nhất là chúng ta nên biết tất cả những gì có thể biết về bản chất và những đặc điểm của con người này.

Kẻ sùng tín – Lời giới thiệu

♦ Chuyển ngữ:
25.07.2009
9c6789cd61f109a3_large

Kẻ sùng tín của Eric Hoffer là một nghiên cứu kinh điển về một hiện tượng tái diễn trong lịch sử loài người. Tác động và nét đương đại của nó không bị mất đi chút nào qua năm tháng. Có thể tiên đoán khá chắc rằng cuốn sách này sẽ được các thế hệ tương lai đọc để có thể hiểu rõ hơn, không những quá khứ của họ mà cả hiện tại của họ nữa.

Kẻ sùng tín – Lời tựa của nhà xuất bản

♦ Chuyển ngữ:
25.07.2009
tb2front

Người hùng của Hoffer là con người độc lập, tự chủ, loại người tự tin và yên bình trong tâm hồn về bản thân mình, dấn mình vào với hiện tại. Trong sách của Hoffer, loại người hùng này, được vun bồi lên bởi những xã hội tự do, được đặt đối lập với “kẻ sùng tín”, kẻ khởi đầu từ chỗ cùng quẫn, uất ức, bị thúc đẩy bởi mặc cảm phạm tội, thất bại và nỗi ghê tởm chính bản thân, đến chỗ chôn vùi nhân dạng riêng của mình trong một lý tưởng hướng đến cứu cánh cho tương lai.

Ngô Kha: trí thức cách mạng và lãng mạn?

21.07.2009

Tôi không rõ hiện ông Chu Sơn còn ở trong nước hay đang sống ở hải ngoại. Nếu còn trong nước, là một người đã cùng hoạt động bên cạnh Ngô Kha, được nhận lá thư sau cùng của Ngô Kha viết trong những giờ phút cuối của đời mình, nhưng ông lại không có đóng góp gì trong truyển tập của Ngô Kha. Tại sao thế?

Ngô Kha và Cuộc chuyện trò cuối năm – Phần 1

13.07.2009

Bài viết, mà phần chủ yếu là bức thư của Ngô Kha gởi Chu Sơn, trình bày một cách khá chi tiết về suy nghĩ của nhà thơ này trước thời cuộc và cách thế ứng xử của ông trong một giai đoạn quan yếu của chiến tranh Việt Nam. Ngoài ra, còn có phần đóng góp của chính tác giả Chu Sơn về một số vấn đề, đặc biệt những nghi án liên quan đến cái chết của Ngô Kha sau lần ông bị bắt vào ngày 30.01.1973.

Ngô Kha và Cuộc chuyện trò cuối năm – Phần 2

13.07.2009

“ Lí do thứ hai là moi không muốn lún sâu vào guồng máy, mà chắc chắn như đinh đóng cột là đảng Cọng sản sẽ lái đất nước tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa sau khi đã tiến hành thắng lợi cuộc chiến tranh giải phóng. Để chúng ta không nợ nần gì với nhau, và cũng để chúng ta – các toi và moi – tránh được một tình trạng khó xử khi mỗi người là một công dân tự do đứng trên cái nền tảng chung là Dân tộc, Đất nước mà thể hiện trách nhiệm và quyền hạn của mình.

bố già yêu quí: liệu Kim Chính Vân có ít điên hơn bố?

15.06.2009

Fujimoto xác định cuộc sống xa xỉ của nhà họ Kim mà đầu bếp Furlanis đã miêu tả trước đây. Súp bào ngư cá mập—loại cá mập hiếm—có trong thực đơn bốn ngày một tuần; sushi một ngày trong tuần, và súp thịt chó mỗi đêm Chủ Nhật (không kể mấy món thịt chó “đặc biệt” vào mùa hè).

20 năm Thiên An bất an

4.06.2009

Hàng triệu sinh viên và người dân Trung Quốc đã nổi dậy, nửa năm trước khi dân chúng Đông âu và Liên Xô vùng lên, lật đổ chế độ cộng sản tại nước họ. Người đi trước đổ máu để người đi sau thành công, hay quả thật người dân Trung Quốc đã không chống Cộng sản, mà chỉ chống tham nhũng? Nếu vậy, quả thật sinh viên đã bị kết án oan uổng, và sự dã man của Đảng tăng thêm gấp bội phần.

triệu tử dương: con tằm hóa bướm

25.05.2009

Tuy ta khó hình dung chuyện Triệu Tử Dương leo lên xe tăng tuyên dương nền Cộng Hòa Dân Chủ cho Trung Hoa trong mùa Xuân gần như xa xưa ấy, không có gì huyễn hoặc hay siêu thực về tính chất phổ quát của cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn, sự sợ hãi của chính quyền Cộng sản về tiềm năng của nó, hay hình ảnh Triệu Tử Dương đã vĩnh viễn đi liền với cao trào tranh đấu đó.

Những suy niệm chính trị của Triệu Tử Dương: Trích dịch từ Người tù của nhà nuớc

25.05.2009

Không phải là dễ dàng mà Trung Quốc thực hiện được công cuộc cải cách và mở cửa. Bất cứ khi nào có vấn đề về những liên hệ với người ngoại quốc, người ta thường có nhiều lời cáo buộc cho phía cải cách: dân chúng sợ bị bóc lột, chủ quyền bị chèn ép, hay quốc gia bị sỉ nhục. Tôi nghĩ, khi nước ngoài đầu tư tiền vào Trung Quốc, thì họ mới sợ chính sách của Trung Quốc sẽ thay đổi. Nhưng chúng ta thì có gì để sợ?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)