Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Trưởng thành trong gia đình tôi, không ai được phép vứt thức ăn. Có lý do đó chứ. Mẹ tôi giữ lại mớ vỏ gọt và những món thối rữa chất thành một gò phân trộn. Những thứ đó sẽ được dùng trong vườn để trồng thêm rau quả. Rau hay thịt giữ lại sẽ có thể sử dụng lần nữa…
hắn đạp trên mặt bạn
cũng chính là hắn đạp lên mồ mả tổ tiên
đạp lên những người banh gan xẻ thịt
quyết giữ từng tấc đất
ngoạm vào mảng nắng đầu ngày tôi như chết đói
chết khát
liệu có nên học cách sống dài dài không? trong khi mùi của ban mai giờ đây chẳng còn trong trời
“Mẫu đơn quái quỉ gì mà tí tẹo, lại còn đơm từng chùm? Không thấy mẫu đơn của… người ta toác hoác như cái chén ăn cơm thế kia sao?” Sau đó chúng tôi “trao đổi ý kiến” qua lại, xém chút cãi nhau mà cuối cùng vẫn không “nhất trí” về một mẫu số chung cho cái gọi là “hoa mẫu đơn”.
Những sợi tóc
thuở tôi làm lính trận
lúc chạm mặt quân thù máu bê bết đầu xanh
sao vẫn cố trườn lên nghĩa khí?
một đêm tựa một kiếp
nhập vào để xuất
ngựa hí rung chuyển dịch quanh một điểm
dưới bầu trời tí hon bao phủ tột đỉnh
Chiếc cúp vô địch đã đến với nước Nhật vào lúc họ cần đến nhất và họ [cũng] xứng đáng được hưởng nhất. Trận đấu chiều ngày 17 tháng 7 năm 2011 là sự đăng quang của ý chí quyết không lùi bước trước nghịch cảnh … là tinh thần một nước Nhật sẽ làm lại tất cả sau trận thiên tai thế kỷ.
buồn vì từ đây sẽ mất hẳn cảm giác những ngày Hạ ở xứ người lúc nào cũng nhớ những ngày hạ Huế, nhớ và giờ mới nhận hẳn ra hạ Huế là hạ của những ngày xưa rất xưa, thà là cứ nhớ về nhưng đừng tìm về ….
Thôi thế là những tháng ngày
cầm lên rũ thật mạnh
rơi ra không một cái gì
Ở đầu cầu non nước anh ngồi đếm người đi
cái hố ấy là một cái hố khô cạn
với những gai và hoa hồng héo khô
người ta đã quăng vào đó để vĩnh biệt những người không thể nói
trong ngôn ngữ im lặng của sự bức bách
Phía sau bức tường
là không gian câm, vô sinh
nhánh hồng bị tỉa cụt
vì lời nguyền của mùa đông
Nhìn anh đau khổ muốn chết đi, vợ bỗng thương hại quá đỗi, nhằn yêu, “Mình còn bệnh thế, dậy làm gì? Ngủ đi. Ngủ nữa nhé.” Vừa nói, vợ vừa dìu anh trở về giường, dỗ dành. Anh nhìn vợ, uất nghẹn ngang trời. Rồi đột nhiên anh vùng dậy chạy thục mạng ra đường như bị ma rượt.
ngày càng xuất hiện nhiều ngôi mộ
những ngôi mộ cho biểu tình
những ngôi mộ cho kiến nghị
không lâu
thành phố sẽ biến thành nghĩa trang
Mục tiêu cuối cùng của tôi không chỉ là thay thế một chế độ phi lý, phi nhân … bằng một chế độ đáng tin. Mục tiêu cuối cùng của tôi là làm sao cho sự thật và tình người chiến thắng. Bằng không thì độc tài A sẽ được thay bằng độc tài B, dù chế độ mới có mang những tên gọi mỹ miều, nghe như văn minh, tưởng như tiến bộ.
Có thể nói những triệu chứng cãi chầy (dementia) trong ý kiến của ĐTT rốt cùng rút ra từ cơ cấu tư duy nằm trong câu cuối: “vô thường tiếp nối vô thường, phải chăng là vĩnh cửu.” Nhầm lẫn vô thường với vĩnh cửu là cơn mê không những của ĐTT mà của nhiều người trong mọi thời ….
không có ai được quyền đứng trên dân tộc
không có ai được quyền nói thay tiếng nói nhân dân
nhìn về phía biển đông
chúng ta cần có một Diên Hồng
Người ta xẻ bụng không gian
tiêm vào thời gian quá liều
Em ngất ngây tan hình dưới đáy trăng nước
Nhả ra từng miếng cẩm thạch mơ hồ
Ngày 17 tháng 7 năm 2011, trận đấu chung kết giải vô địch bóng tròn thế giới nữ giữa hai đội bóng Mỹ và . . . Việt Nam đã đặt bao con người Việt (sinh sống ở hải ngoại) vào một tình huống đáng sợ!
Mùi hoi hoi của thân thể hài nhi. Mùi oi oi của tã lót dính phân, nước tiểu trẻ em, mùi tanh tanh phảng phất của thứ nước chảy ra từ thân thể người đàn bà lúc quằn quại cơn đau bụng với cái bào thai tới giờ sinh nở.
Tạc Zăng đang giữa lưng lửng vun vút tên tua tủa, đứt
Cao bồi vừa rút súng ra khỏi bọc, quay một vòng quanh ngón trỏ, đứt
Hiệp sĩ giác đấu bị quấn bà chằng vào lưới, cọp nhảy bổng vồ tới, đứt
Thoáng chốc một thế kỉ phù vân
Chấp chới mở tắt những trang sử nát
xa nghe như một biến kinh
hay tiếng tru của bầy sói lạc.
một mình xanh mắt
xanh ngắt một mình
người lẻ mọn ngồi nhai ánh sáng
âm thầm lướt đi như ánh lửa
Tấm thẻ nào cũng mang tên Việt Nam. Cuối cùng, chị dừng lại dưới một gốc tùng, chị thấy một tấm thẻ không có một chữ nào, chị chạm những ngón tay mình lên tấm thẻ, tấm thẻ ấm như bàn tay của ai đó đang cầm lấy tay chị, một cơn gió rất nhẹ hôn lên trán chị
tôi đứng lên nhìn gã đang tư lự
buổi sáng nay có rất nhiều mây xám
và
trong trời thì thảm đạm
Bình Luận mới