Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

He Deserved It

 

 

 

vừa bật ra khỏi giường gã thốt nên câu [mà tôi đặt thành nhan bài] rồi không nói gì nữa
chả hiểu có phải đã gặp ác mộng!
cuộc đời thực
giả
quả hỗn mang
con quạ ở đâu? xuất hiện
đứng trước cửa sổ kêu ầm ĩ

. . . chả biết nó kì vọng gì nơi gã?
tôi đứng lên nhìn gã đang tư lự
buổi sáng nay có rất nhiều mây xám

trong trời thì thảm đạm
bất giác nhớ tựa một vở kịch của s. beckett “what where” ngắn ngủn

– okay!
những người xem kịch s. beckett như chúng ta lúc nào cũng thấp thỏm
chả hiểu sao kết cục lại như thế
như thế
là lẽ đương nhiên
. . .
con quạ rồi cũng bay đi và bay đi đâu chỉ mỗi nó biết
thấy
chẳng cần thiết hỏi tại sao gã lại chịu đáng đời
tự vì rằng “thơ”
– tôi đấy
kẻ đang [luôn đứng/ngồi] tư lự
yeah!
i deserved it.

 

*He deserved it: câu đọc được trong bản tin “Phụ nữ gốc việt ‘cắt của quý’ của chồng bỏ vào máy xay” (trên nguoivietonline, ngày 13/7/2011)

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)