tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Trong thực tế, bất kỳ một phong trào, chủ thuyết,hay một trường phái nào quan trọng trong văn học thế giới đều có bắt đầu và chấm dứt. Nhận xét này thường căn cứ trên thời gian, tác giả và tác phẩm. Trong giá trị, những tinh túy của phong trào, chủ nghĩa, trường phái đều tồn tại trong văn chương về sau, khi mạnh khi nhẹ, khi tỏ khi mờ trong những tác giả sau này, dù là vô tình hoặc cố ý.
Người đàn ông ngửi thấy mùi loài beo núi toát ra từ người phụ nữ, một sức nóng hừng hực toả ra từ phần hông của cô, ông nghe thấy tiếng thì thầm ghê gớm của tóc cô, và một hơi thở bạc hà rủ rỉ vào tai ông hai chữ bí mật chỉ của riêng ông thôi.
Thực ra, Hillary chẳng hề viết văn.
Còn Sanders thì chẳng muốn làm thơ. Thậm chí, ông quên luôn cả người làm thơ cho mình. Do một tình cờ trong khi đi lục tìm hồ sơ của Sanders tại Burlington tháng 6 năm 2015, một thông tín viên của tờ Guardian Anh, tìm thấy một bài thơ viết tay có tựa đề là Burlington Snow (Tuyết Burlington).Tác giả là một nhà thơ tên tuổi Hoa Kỳ, Allen Ginsberg
Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”
Nàng kể về nàng bằng ngôi thứ ba. Thật ra có lần nàng kể với tôi là có ba Clara trong linh hồn nàng: một cô bé gái, một mụ già bị gia đình nàng bắt làm nô lệ, và một người thiếu nữ trẻ, Clara thật sự, muốn thoát khỏi thành phố nầy mãi mãi, một người muốn vẽ, muốn trở thành nhiếp ảnh gia, muốn đi du lịch, và muốn sống
Họ sáng tác những tác phẩm hoàn toàn mới, đoạn lìa dòng văn học Âu Châu và Hoa Kỳ, và là những tác phẩm có phẩm chất cao về trí tuệ lẫn văn chương. Sự đoạn lìa này chính là sự ngạc nhiên và khâm phục của thế giới Tây Phương, vốn là cái nôi của văn học thế giới.
Những tôn sư này kết hợp với nhau bằng tính thần thoại, hoang đường có gốc rễ từ dân gian truyền thuyết của các sắc dân trong Châu Mỹ Latin.
Nền nghệ thuật đương đại của Nam Mỹ đặc biệt là ở Brazil(Ba Tây) bao gồm những quan niệm thẩm mỹ mới. Đại diện của nó là một số nhóm hoạ sĩ cùng các hoạ sĩ độc lập mới nổi lên vào những năm 1930. Tuy nhiên, tác phẩm của họ đã rất tinh tế và là những tấm gương phản ảnh được đời sống xã hội. Mặc dù chúng xem rất giống với những phong cách truyền thống nhưng chúng không nhắm mục đích trở lại hình thái nghệ thuật cũ
“Nếu bố cháu đến kiểm tra vé,” con bé nói, “Cháu sẽ nói với ông ấy vì lỗi của cháu mà hai người không xuống được tàu. Cháu sẽ bảo ông cho hai người ở lại trên tàu cho đến lần đỗ tới ở Armero. Nhưng sẽ chẳng có ai lên tàu cho tới khi chúng ta quay lại đâu. Sẽ phải vài tiếng nữa ông ấy mới đi kiểm tra vé.”
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
Piñera chuyển dịch Gombrowicz. Borges đăng thơ, truyện ngắn của Piñera trên tạp chí Sun, tờ báo văn nghệ uy tín của ông. Năm 1958, Piñera trở về quê hương sống vĩnh viễn, vài tháng trước khi cuộc cách mạng trên hòn đảo thành công. Ðồng tính, ông bị chính quyền Castro chia cách và cấm in sách. Bậc thầy của phi lý, Piñera đã ảnh hưởng đến tư duy của nhiều thế hệ nhà văn.
Ở quán cà phê góc đường, quán cà phê ngon và đứng đắn nào mà chẳng ở góc đường, mỗi chỗ hẹn đương nhiên là điểm giao tiếp của hai con đường (hai đời sống) – Mario và Pedro, mỗi gã gọi một tách cà phê đen, rồi bỏ thật nhiều đường, đường thì miễn phí và bổ dưỡng. Mario và Pedro, cả hai đều cháy túi đã lâu
Các nhà văn này không có chung phong cách hay chung tầm nhìn về tương lai của văn chương Mỹ La-tinh. Có thể nói ít có tác phẩm của thế hệ mới này thuộc về một truyền thống đặc biệt hoặc một trường phái hay trào lưu cụ thể nào; mỗi tác phẩm nói theo một chuẩn tắc khác nhau
Kẻ khác nói với tôi về những cửa tiệm và ca-bin, suốt ngày không làm gì, đầu óc thư giãn. Nhưng tôi lên đó đâu phải để đi nghỉ hè. Tôi lên để săn sóc hai ả đàn bà. Tại sao hai ả nhờ tôi săn sóc? Hai ả bảo có kẻ rình rập muốn làm hại hai ả. Hai ả gọi tên đó là kẻ sát nhân.
ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen
Với những nhà thơ trẻ, tài hoa, hiếu học và sáng tạo như Pablo Neruda, Vincente Huidobro, Federico Garcia Lorca, Vincente Aleixandre, Jorge Guillén, Rafael Alberti, Pedro Salinas, Dámaso Alonso, José Lezama Lima và Octavio Paz… họ đã tạo dựng một thời kỳ Hoàng Kim cho thi ca Châu Mỹ Latin và cả Thế giới.
Nếu ta có biết được trên đời này có người nào đó ăn thịt người, tôi nghĩ, thì ăn chim sống cũng đâu có gì ghê gớm. Vả lại, về phương diện sức khỏe thì như vậy còn đỡ hơn là chơi thuốc; và về phương diện xã hội thì ăn chim sống dễ che mắt thế gian hơn là mang bầu ở tuổi mười ba.
Nghĩa là tôi sống hết sức vật vờ, vô cảm. Sống chỉ mà sống. Sống vì chưa già, chưa bệnh, chưa chết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua trong sự bình an. Bình an có phải là mục tiêu sống của con người không?
Vargas Llosa cũng đã “chia tay” với Cuba … [vì ông] đã chứng kiến những cung cách đối xử răn đe của nhà nước với những nhà văn “đồng tính”. Và ông phẫn nộ khi thấy Fidel Castro, vào năm 1968, tán thành việc Liên Xô đưa xe tăng vào Tiệp Khắc (1). Niềm tin vào cánh tả của ông hoàn toàn đổ vỡ … lôi kéo theo nó sự xa cách với các nhà văn tả khuynh … đặc biệt là với Gabriel García Márquez.
Những người đòi hỏi một nhà văn phải hành xử theo một cung cách nào đó (một điều mà họ không yêu cầu đối với một bác sĩ hay một kiến trúc sư chẳng hạn) thật sự đang biểu hiện một sự nghi ngờ thiết yếu về tính hữu ích của ‘ơn gọi’ của hắn ta. Họ đánh giá nhà văn qua cung cách của hắn, ý kiến của hắn hoặc nơi hắn sống, và không phải bởi điều duy nhất mà hắn có thể được đánh giá: những cuốn sách của hắn.
Những đề tài truyền thống về phụ nữ – như hôn nhân và đời làm mẹ, trẻ con và thời trang – dĩ nhiên đã được nhiều người trước đó viết đến. Nhưng đã có ai bao giờ diễn tả một bà lão 77 tuổi mơ mộng chuyện làm tình với một tài tử nhạc trẻ, hay một người đàn bà 81 tuổi thủ dâm?
Nó đạp xe quanh chung cư vài lần nhưng rồi đâm chán vì lộ trình đơn điệu khiến nó chóng mặt, cho dù đường chạy xe đâu phải hình tròn. Nó đi ra cổng và chờ đến khi người bảo vệ nâng rào chắn lên mà chẳng buồn hỏi han gì nó và đây là lần đầu tiên nó sẽ được đạp xe trên những con đường lâu nay nó bị ngăn cấm.
16
Trong Thung Lũng Ảo Mộng,
tờ mờ hình dạng được tạo bởi rạng đông
Đỉnh Vô Ngã này trông thật tuyệt vời.
Nàng xoa dịu đám đàn ông bằng cái nghề nghiệp đơn giản và trong sạch; nàng ưa thích đám đàn ông nói chung và nhiều người trong số họ nói riêng. Nàng ngự trị giữa họ như một con ong chúa!
Có lẽ cho chính xác hơn, nên phân biệt giữa sự Bùng Nổ và sự đổi mới trong tiểu thuyết và truyện ngắn của Châu Mỹ Latin từ thập niên 1960. Sự đổi mới trong văn chương là chuyện văn học. Cuộc Bùng Nổ có tính cách chính trị và xã hội, trong đó có tình hình văn chương
một thời hoàng kim của thi ca với những thi sĩ liên tiếp đoạt giải Nobel thi ca thế giới như Pablo Neruda, Octavio Paz… và những tài hoa vượt bậc như Federico Garcia Lorca, Rafael Alberti, Dámaso Alonso…
Tôi cho giầy những người ăn mày ở tại địa phương mình. Tôi thường cố tình để quên một chiếc mỗi khi đi thăm nhà ai đó nhưng không có kết quả, họ thường mang trả lại
Chẳng biết xấu hổ là gì, bọn họ lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình để lẻn lên đứng trước những người khác đang chờ đến phiên của mình. Cả hai tiến vào cửa hàng và đi thẳng vào quầy, tảng lờ tất cả mọi khách hàng khác còn đang kiên nhẫn chờ đợi …
Bình Luận mới