Bài thuộc thể loại: Thơ
tình yêu thật sự
em phải nuốt thật sâu vào lưỡi của tôi
và tôi phải cắn chặt vào môi em
khi đó tay em phải làm gì?
chẳng lẽ buông thõng
đâu được, như vậy rất phí phạm
Ghệ của _____
Hồi ở trung học cấp dưới, tôi muốn
bị sở hữu
bởi một danh từ
sở hữu cách, sở hữu bởi một danh từ —- riêng,
Năm mười bảy tuổi tôi
mười bảy tuổi,
tình yêu nhầm lẫn người đàn bà ba mươi
đêm của son và phấn
xô lệch
những góc tối khuất
không nói những lời để tương lai hối tiếc
sự chuyển động của đại dương như những con sóng sụp đổ trong
câm lặng của em. như em chầm chậm bắt đầu mất trí
trên các ngôn từ không bao giờ chạm đích
và như mọi lưỡi dao có bao giờ chạm được vào mạch máu
Hà Hà Nội Nội
thắt cổ con diều
treo trời lửng lơ
Xa xa là tòa cao ốc,
từng bị cháy xém tầng cao vì vụ hỏa hoạn mùa hè
Trên miếu sơn thần
chiếc giường tân hôn nơi đầu sóng
cái chết cuồi cùng của chặng phù sa
ai bật khóc giữa chừng hôn phối
giao cho ai
mảnh rừng mùa xuân
Ngày tối bên tai cứ nghe đồng thảo hát
chọc
đầu đũa vô thân củ khoai
cho rằng
– sự chín tới đã đủ
để ủng hộ barack obama [tám năm]
Mê lộ…
em kéo tôi ra khỏi trận đồ
để bước vào mê lộ mới
chằng chịt tơ nhện
trói lấy tôi, siết chặt, siết chặt
tôi cuộn tròn trong nỗi hân ca, êm đềm, nồng ấm.
Trong trái tim tôi
Tôi thả đôi tay dài quờ quạng dắt em
Qua con sông và chỉ một lần
Chẳng hứa vì nhỡ một ngày không có nữa
Sợ có bóng ngày rồi đêm thăm thẳm
Em tự nhiên thánh thần ngồi tiếp chuyện trăm năm
Hội xuân ♦ Mùa rên gió tóc
Em khép đôi chân
Mùa rên gió tóc
Cầu cứu thượng nguồn
Chúa của em đâu?
Đi rồi, dưới biển
Cho một chút mầm xanh… ♦ Đù mẹ chuyến tàu
Có thằng thơ kia cấm đem buồn vào thơ
định chế luật pháp thơ
kekekekekeke
ngôn ngữ nhe răng cười
hầm hố như bộ t’rayji mười túi
Trước cơn tận thế
Nhân sinh
Miếng bông gòn tẩm vị chua loét
Đẩy sâu hơn qua đường vị giác
Cứu rỗi
Một thế hệ chết trôi
bốn giờ sáng
giờ từ đêm sang ngày.
giờ từ bên sang bên.
giờ cho kẻ quá ba mươi tuổi.
giờ quét sạch đến tiếng gáy của gà.
giờ trái đất phản bội chúng ta.
Về nỗi niềm anh và cuộc khổ nạn [hết sẩy.]
[trên đời] bóng người đã đứng
ngày đang lui dần
dần
qua núi tôi khép hai trái tai [bài thánh ca cất cao]
mùi nách
Quái Vật Tóc Rắn Medusa
Poseidon dễ dụ hơn nhiều người
Hắn tự xưng là thần thánh
Nhưng hắn đã lọt vào lòng bàn tay tôi
run rẩy hơn cả loài người
Hắn bật khóc khi tấm áo tuột khỏi bờ vai tôi.
Sắn ♦ Lẻ ♦ Ảo
sắn cõng cơm như mẹ cõng con
đám cưới sắn
đám giỗ sắn
ngủ vùi trong tro
nghênh ngang trong túi
Đà Nẵng – khát
Thuỷ điện ngăn dòng
Cả núi cùng non
Cầu Ðỏ lùi về – cố thủ khúc sông con
Ðà Nẵng khóc tiếng Tàu
Trong cơn khát nước
thơ chuồng thú
lũ trẻ ngờ nghệch lớn nhanh
trại cải tạo với nhà tù được tân trang
đón chào du khách
rời vũng ao tù
đám rối nước lên bờ ôm nhau khiêu vũ
Tháng Tư nghĩ lung tung
20 tháng 4
Đức đẻ ra ông Hitler
22 tháng 4
Nga đẻ ra ông Lênin
23 tháng 4
giỗ ông Hùng Vương chủ tịch
Căn nhà sau khi mẹ chết ♦ Bài châm biếm
Trong nhà chúng tôi bạn không cần đồng hồ.
Mùi hương sẽ cho bạn biết chỗ của vầng thái dương trên trời.
Chẳng có gì đổi thay trong căn nhà đó từ sau cái chết của mẹ tôi.
Các chị tôi vẫn luôn tay dọn dẹp những căn phòng mà năm anh em trai…
Theo bước Ty sầu
Mãi mãi cỏ cây cùng hơi thở chúng ta bị vùi lấp trong đống cặn bã thời sự
Mãi mãi em cô đơn ghé vai ngủ nhoài trên bậc thềm dân tộc
Lở mất rồi
Lỡ mất thôi
Mùa màng
lơ lớ giọng cười hô hố
cùng một duộc tàu-ô
thất tiết rồi mẹ âu bất tử
mùa trứng giao long cụt sừng
hô hoán sa mạc về phương nam
vơ vét tận cùng hạt cát
Three Poems by Trần Dạ Từ
I’ll give you twenty endless years
Twenty years seven thousand nights of artillery
Seven thousand nights of artillery lulling you to sleep
Are you sleeping yet or are you still awake
Về đặt tên cho cỏ
Về đặt tên cho cỏ
đánh dấu chỗ ta ngồi
đánh dấu trời
một khoảng xanh tầm mắt
đánh dấu rừng
biến dạng một bàn chân

Bình Luận mới