Áng mây bệnh hoạn
qua trời mùa đông
hồ Tây mọc lông
Gió thổi phảng phất,
một người mang áo ấm đi trên đường đập Cổ Ngư,
dưới hàng cây trụi lá,
càng đi càng nhạt dần
Nhạt dần, nhạt dần . . .
Nở trên môi lạnh
một nụ cẩm chướng
yểu điệu, dâm bôn
Người ngồi ghế đá,
nhưng vừa ngoảnh đi ngoảnh lại đã không thấy nữa
Tiếng ai vừa kêu
từ căn gác cũ
thắt cổ con diều
treo trời lửng lơ
Xa xa là tòa cao ốc,
từng bị cháy xém tầng cao vì vụ hỏa hoạn mùa hè
Em gái thèm mơ
ngó trời ngúc ngoắc
dù từng vạn lần
mất trinh vạn lớp
vẫn còn một lớp
chừa lại để yêu
Mùa đông, nước trong
gà con mênh mông
chạy theo lối mẹ
bè gỗ lạc dòng
cá chết bềnh bồng
Một người co ro ngồi quán,
định châm điếu thuốc nhưng bật lửa hết ga,
liền quay qua hỏi mượn ông chủ
Đảo nổi Trúc Bạch
chim cò đẻ con
hoa màu hồng phấn
lá nâu, lá vàng
rụng xuống hồ xanh
Ôi! mùa bỗng nhanh . . .
Một ông già đội mũ berret,
vận bộ đồ đen,
cổ quấn khăn sọc,
dắt chiếc xe đạp ngang qua bờ hồ,
chậm rãi.
.