Bài thuộc thể loại: Thơ
Vũ hội quỷ sứ
được vòi vĩnh màu xanh
bơm hy vọng màu máu đỏ
chỉ không thể được điên
chúng không cho điên
chúng giữ cho chúng ta tỉnh táo để phục vụ một bộ xương khô đã mục từ trong tuỷ
Gửi người em gái
Xin đừng tô phấn son nhiều quá
Vì em đẹp sẵn tự sau lưng
Ra đằng trước lại càng đẹp nữa
Ngồi ở Tao Đàn lại đẹp hơn
Xin được thu hồi qua mạng Internet
Một khung màn hình mở vào biết bao cơn ác mộng
Bí quyết làm giàu số 29, trở nên nguy hiểm sau khi đồng tiền mất giá
Một thứ chủ nghĩa phi hiện thực trở nên sống động hơn hiện thực
Vin vào giấc mơ mà hát
những nụ cười mặc đồng phục
đứng xếp hàng cuối phố
chờ đến lượt buồn vui
những cơn giông hằm hè sau núi
ngả giá một cơn mưa
Cái Hồng Cầu Nhỏ Bé
rồi cũng lạ
buổi sáng tan đi
trong cái hồng cầu của nó
chưa kịp nở.
chỉ có những đám mây
Vũ điệu sói
Giấc mơ vét
sóng ngầm vực lên màu sắc
lăng kính tình hâm nóng khung chiều độ lượng
em hồi quang từ phế tích
vô cực run dựng đồi ngực trẻ
Thơ, từ một dấu mốc
thời gian bạo tàn thổi lướt
ngọn tháp chuông rùng mình
chiếc mỏ neo ngoài khơi quăng quật
người-thủy-thủ-cuồng-ngâm-con-tàu-gào-la-viễn-phố
bên kia ngày vô tận
I Recall So ♦ Contraceptives ♦ Postcoital
Through the slits between my fingers. I see you
leaving behind. Colors from the moon slipping through like
threads. Tangled and dissolved. I have sown them onto my
left chest…
Mùi quê
Em lùa bò đi để lại mùi da ngai ngái
Dưới chân núi
Về muộn
Gió thơm mùi thuốc rê tẩm mật
Khói vẽ trời xanh
Làm Con Người
cô có một đôi mắt
cô có một trái tim
hai cánh tay, hai cẳng chân, hai lỗ mũi, hai vành tai có lỗ trong ấy
Người đàn bà củ hành ♦ Bà già
Bà già, nằm ngủ ngửa,
kéo đầu gối lên và đẻ ra
một căn nhà trống. Bà đá văng
chăn và tấm trải và kéo áo lót
Thời gian biểu ♦ Bài tập toán của một nông dân
Sáng: ăn sáng, làm việc
Trưa: ăn trưa, làm việc
Tối: ăn tối, làm việc
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em tái sinh
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em dài hun hút ký ức rỗng không bốc cháy tàn tích lịch sử dị kỳ hình tượng mặt nạ bằng ngôn ngữ thạch cao khô cứng trắng bệch của thời kỳ điên rồ không kích thước.
Mà, Chiều, Vội, Qua, Đời
đôi khi tôi thấy cuộc đời
như một bức vẽ chung của van gogh và chóe
mạnh ai nấy vẽ
một bài thơ làm chung
bởi verlaine và rimbaud
Ở đây [như ở đời khác.]
trên thân thể nàng
dưng không tôi phát thề “. . . từ rày
sẽ [ép mình] viết xuống mỗi ngày
[ít nhất] một chữ!”
Sự Lạnh Lẽo Của Một Giấc Mơ
sự lạnh lẽo của một giấc mơ
đã đến qua một khung cửa nào đó
không có rèm, thổi thốc tháo
như một cơn úa vỡ
ghim mảnh kính vào người
Những bận nuông chiều
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người.
Tâm thức hoàn toàn rỗng, không bợn dính, để gió và nước trôi vào, nhịp nhàng, nóng bỏng
Những sợi lá khi nằm dưới đất, hoặc trên lùm cây, hoặc trong rừng
Không ngừng thổn thức mặt hồ xanh
Ai không ném đá…
trên núi cao đứng dễ khều mây
có một ông thầy
lần đầu chị lên chơi
ông bảo bỏ đá xuống cho rảnh tay
múc giùm ta gầu nước
Âm chữ
một góc phố cánh gián bay lên con mắt đời ăn xin rã rách
rươi rươi theo về miệng búng cơm khô
âm a tụng niệm man tra mạn đà la lăng già hoa nghiêm pháp cú . . .
nhầm một âm à sóng rung căn nhà hoang
Tiếng đàn mới của Thạch Sanh
Khi tiếng đàn Tính Tịch Tình Tang không
còn mê hoặc lòng người bằng tiếng đồng
tiền Leng Keng dễ hiểu,
Khi Thạch Sanh vỡ lẽ cả đời mình chưa bao giờ
Lời kết của một tập đoàn phản động / The Conclusion of a Reactionary Clique
Vì tin vào định hướng, tránh sự xuyên tạc của kẻ địch
Tao quyết làm những bài thơ minh hoạ mà nội dung bằng hình thức, hoặc cao hơn.
Because of the belief in the policy, the retirement programme
I will make works not turning their backs to national art.
Linh Đài
Âm ỉ nhẫn nại như dòng chảy ẩn sâu lấp loáng lời nguyền
lửa đen ma thuật quằn quại nỗi đau nhức nhối trong vẻ thâm trầm
của bức tượng đá thăm thẳm màu phong vũ tỉnh dậy từ giấc mơ
Chạm tay buổi sáng
. . . hiện tượng [anh] người việt ngoài nước
bấy lâu đã là một thực thể
(. . . !)
– dạ!
cũng như người nhật/ người đại hàn lìa quê
Vẫn Chưa Qua Khỏi Năm Mươi
nhìn lại thấy đạn bắn theo bay trong không gian
con sóc bị thương thế cho tôi
chạy một chân trên đồi
con chim hát bài ca hộ tống
đuổi theo giấc mơ ba mươi lăm năm
Giấc mơ cạm bẫy
cục đất chọi chim cũng mang tên nước ngoài
gió không còn chỗ trống để thổi
lũ trẻ rửa mặt bằng khói
con kênh đen thắt cổ cánh đồng
rubic bê tông
Vờ như không
Tôi nhớ mình hầu như đã đếm
Một sắc vàng vừa đậu xuống môi
Người mơ hồ như vệt mây trôi
Họa hoằn lắm mới thành sợi lửa

Bình Luận mới