Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những bận nuông chiều

0 bình luận ♦ 18.05.2010

 

 

 

Kẽ hở, dòng chảy, màu lạnh, hơi ấm . . . bao nhiêu thứ khác
Những hóa thân vô hạn của đời
Thỉnh thoảng lại lên tiếng
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người.

Tâm thức hoàn toàn rỗng, không bợn dính, để gió và nước trôi vào, nhịp nhàng, nóng bỏng
Những sợi lá khi nằm dưới đất, hoặc trên lùm cây, hoặc trong rừng
Không ngừng thổn thức mặt hồ xanh
Ta quên ghì giữ trận lưu lạc của mình, để tan theo em, vô tận. Ôi! Mùi đất!
Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người

Khi nhận ra khoái cảm của khổ đau và hạnh phúc
Chẳng ai e dè nữa
Hoàng hôn cứ đến lấy ngày đi, vì trong bóng đêm có rùng rợn, thảm khốc, uất nghẹn
Ta thèm uống tất cả trong cơn khát của linh hồn
Ta ngấu nghiến hôn em, bóng tối – và cũng làm vậy với mặt trời.

Ta giao hợp với đời một cơn dài không biết trước, và chỉ ngừng khi Thượng Đế vào cuộc
Để ngất ngưởng nhận ra sự bắt đầu
Của trò vụng trộm khác.

Ta đã nuông chiều em, căn bệnh đê mê của người

Những núi cao, đồi thấp, suối đục, khe trong . . .
Phơi thân giữa vùng chênh vênh sáng tối
Hô hấp bằng luồng không khí đậm đặc của thời gian.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)