Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
trên đường đi gặp được cuốn sách muối ♦ một mùa địa ngục
Mùa địa ngục chứng kiến phần lớn ngày tháng, thời khắc tôi như động vật bậc cao có đầy đủ năng lượng hoang dã. Cào những đường gân sọc trắng trên màn đêm lãnh đạm. Cứ nhấm nháp và nhây đi nhây lại cái mà người đương sống không muốn nghe. Trò hề. Tôi rỉa từng chút phần sảng khoái của họ, tha về cái tổ sực nức mùi điện khét và dùng nó để đốt cháy ngọn đèn duy nhất của tôi. Sự sáng sủa trông tựa trái bí mục teo tóp, nhăn nhúm khi lửa bắt đầu chạm vào.
Giường và Điểm Tâm (truyện ngắn)
LTG: "Giường và Điểm Tâm" trong dạng truyện ngắn được viết trước truyện chớp cùng tên đã đăng trước đây trên tạp chí Da Màu.
Có giường để ngủ và có điểm tâm, do chủ nhà …
Buổi chiều ở Prague
Buổi Chiều ở Prague
để tưởng nhớ Kafka
Buổi chiều ở đây thật khó mà chịu đựng nổi, một thứ chiều bị nhốt mãi trong một khung cố định. Tôi nghĩ …
Những chuyến di hành đêm
Đây là thời điểm bạn thấy lại
những trái mọng đỏ từ tro núi
và trong bầu trời u tối
những chuyến di hành đêm của chim.
Nhân Tố Thứ 9
Người đàn ông đứng trên mặt sàn trong suốt hệt như mọi vật bên dưới gót chân ông không tồn tại. Toàn thân ông ta toát ra vẻ mâu thuẫn kỳ bí – vừa lạnh lẽo vừa ấm áp, vừa xua đuổi vừa mời gọi. Ông tiến đến trước mặt cô gái, áp sát đôi môi vào ngần cổ cô, nán lại đó một vài giây như có dụng ý, và giật nhẹ sợi giây chuyền màu bạc đong đưa mẩu đá hổ phách.
Tuổi Thơ
Khi những người lính biệt kích tỉnh mặc kaki đen và mang giày bố màu xanh bước thành hàng dọc trên con đường chính xuyên qua làng, mặt trời đã lên quá đỉnh đầu. Thằng …
Lần Trở Lại Của Cá Voi
Trò chơi bắt đầu đã bao lâu, anh không còn nhớ. Anh chỉ biết chắc một điều, đặt để hoặc đoán định về ngày tháng trò chơi sẽ chấm dứt là điều vô vọng. Trò …
Người chết trôi đẹp nhất trần gian
Đến lúc ấy tôi mới nhận ra đây chính là dải đất mà những người nghèo khổ đã thả người thân của họ về bên kia thế giới mà không được chôn trên đất liền. Tất cả họ đều trôi dạt vào đây. Cái xác tôi, như các bạn đã biết, được mệnh danh “người chết trôi đẹp nhất trần gian” bỗng nổi trội hơn hết những cái xác đang trôi vật vờ, lơ thơ vải áo che quanh người, quả thật, tôi có lớn con, đẹp trai và mang bộ mặt thần chết đẹp nhất, huy hoàng nhất so với họ.
Từ anh
thành phố nào sẽ khóc sướt mướt cảm động thay cho đôi ta
thành phố nào sẽ lặng thinh đồng tình niềm hưng phấn
thành phố nào sẽ chứng kiến hành trình hồi ức lỗi lạc nhất
Trong Quán Bia Ôm
Luôn luôn trong tình trạng lo lắng khổ sở đến bứt rứt, không thoải mái khoan khoái như những tối được về sớm trước nửa đêm và còn đủ tỉnh táo để tẩy trang phấn son trước khi lên giường.
Viết cho người thanh niên bước ra từ cái cây ♦ Nhảy trên khúc xương
phải,
bước lên một bước nữa đi,
mở toang vỏ cây này
thấy không,
tiếng đạn khua
người tử hình cái cây không nặn ra tiếng gió
Ảo thuật
Màn trình diễn ảo thuật bắt đầu ở một quán cà phê vỉa hè. Những chiếc ghế đẩu thấp đặt rải rác trên vệ đường, một số được dùng để ngồi, số còn lại ngổn …
Vũng nước
Cánh đêm phủ trùm vũng nước.
Dưới trăng vòng tôi mường thấy được
gương mặt người giữa đám cá con
Hai ly cam vắt A.Q.
Ở giữa khoảng trống rất gần của chúng ta
hai ly nước cam lạnh
(đáng lẽ chỉ nên là một ly có hai ống hút)
thôi thì cũng đành phải chịu
Ca Bin
1. sinh nhật ở ca bin
Khi chúng ta đến nơi, trời đã sập tối. Con đường dẫn vào ca bin nằm khuất lấp giữa một rừng phong khẳng khiu mà …
Khi không còn nắng nhuộm thơ tôi
lũ củi mục cũng lên ngôi phù phép
khi nắng không còn nhuộm ấm thơ tôi
tiếng lách tách trưa hè
thân củi nỏ
gởi người cất giữ tuổi thơ tôi
cho dù tính tuổi ta hay tuổi tây
thì em cũng thua anh vài ba con giáp
đã dặn nhau lờ đi chuyện tuổi tác
trong xứ tình, trái đất đổi vòng quay
Sói ♦ Tôi, vị thần ngủ quên
Thành phố, thập kỉ của những em bé, phụ nữ, dân quyền, kết hôn đồng tính, cây cối mọc lan nhanh, chặt bỏ cành dương vật xanh um nẻo đường. Rồi nhà cửa, xe cộ và từng nhà máy rác sạch sẽ bỗng lớn nhanh vùn vụt, ùn ùn xô đẩy những thứ thừa thãi vào một hố chôn sâu nhất.
Mùa thu lá bay
Tôi không biết chắc mình đã chọn đúng nơi chốn. 10 giờ đêm, và hai đứa cùng đói meo. Chúng tôi cần ăn hơn bất cứ điều gì khác. Các thực khách chung quanh thì …
Dị Mộng
òng họ cụ Lội được tiếng là sống lâu, ai nấy thân thể cường tráng, tính tình có hơi ương ngạnh nhưng tình dục rất bền. Con trai nhiều vợ, con gái rất nhạy có bầu, các lão ông lão bà sống ngoài tám mươi tuổi là sự thường. Cụ Lội sống một mạch, như tiếng sét vỡ trời, tới ngoài chín mươi tuổi. Nhiều người xa quê nhà, mỗi mươi năm có dịp gặp lại nhau, thăm hỏi về cụ, đều ngạc nhiên: “A, cái ông ấy còn sống hà”. Nghĩa là cụ sống ngoài cái sự ngạc nhiên và cái sức… chúc thọ của mọi người.
đêm son
em trách phiến đá nơi ta ngồi quá bằng phẳng
không đủ trắc trở cho một thử thách chân thành ở nơi anh
gió run rẩy xé mình trong cái lạnh
khiến anh không nỡ cởi tung lớp áo em
Ngày Đầu Tiên Của Mùa Xuân
1995
Người đàn ông băng ngang sân trường Đại học một buổi sáng cuối Đông. Bây giờ đã là đầu tháng Hai dương lịch, nhưng ở đây mùa Xuân chỉ bắt …
Ra Đi Vợ Có Dặn Dò …
À, con bé ở hôm trước em mướn về có phụ giúp được việc không? Em biết anh thui thủi một mình, không người chăm nom săn sóc cơm nước, không ai trò truyện sớm hôm, mà em thì lại chưa thể sống hẳn bên cạnh anh.
mùa hè vé khứ hồi / Summer of Forever
Mùa hè vé khứ hồi ngoài ba trăm
dăm bộ áo, cây bút, vài cuốn sách,
ly cà phê quá cảnh
tiếng phong linh khuấy nhịp
Ngải
Gió luồn những ngón tay ma quái qua lớp vải áo, mấy mò chiếc yếm ngực làm chị rùng mình. Chính khoảng bãi sông này, năm ngoái năm kia người ta đã trôi sông một đôi gian phu dâm phụ trên chiếc bè đóng bằng những róng tre dầy đặc những mắt.
những tế bào thành dạng lỏng
những tế bào thành dạng lỏng
tôi lại thèm khát một thể hơi
vuột thoát khỏi thân thể mình
là một tâm hồn
không còn gì để che đậy
là một khoảnh khắc
không còn gì để mất
Lời thú thật của đứa con gái trung bình/ Confession of an Average Girl
Lời thú thật của đứa con gái trung bình
Tôi thừa nhận
mình mù tịt công thức E=MC2 [dường như liên quan đến Einstein và thảm họa Hiroshima]
đã quên hẳn ký hiệu chất Polonium trong bảng …

Bình Luận mới