- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tôi chỉ là rêu

 

 

 

Quyển sách hé mở kìa!
Đôi mắt Jane như soi tìm
Gánh nặng của dòng sông vừa đóng băng
nhưng những lời thơ như lấp ló niềm hoan hỉ

Cơn nói mớ hồi giữa khuya
hay lời ai tiên tri? Những cành thông khô
tiếp tục rơi rớt trên lưng chừng đèo
Một thứ ngôn ngữ tĩnh lặng trước ơn Chúa mông mênh.

Đúng lúc Jane hé ánh mắt mở cửa sâu vào tâm thức nàng
Chảy cuồn cuộn
dòng thác của những kẻ vừa chết đuối
Và ngày tháng như những tặng vật cho nàng đã chín rực.

Jane đồng thời mở toang cửa
lâu đài của những pho thiên thư
Và nàng thất vọng vì đã sớm nhận ra điểm mù của chính mình
trong thâm sâu khu rừng tâm tưởng.

Kẻ gác đền
người vẫn miệt mài nhặt những quả rơi
dưới chân thánh tượng
Ngày bỗng như dừng lại trước tấm gương sâu hun hút.

Thời khắc ấy, tôi nhớ đã nói cùng Jane
Đừng khóc nữa, và đừng kỳ vọng vào tôi
hãy tiếp tục cùng kẻ gác đền nhặt hết những quả rơi
lăn lóc dưới cội già.

Riêng tôi. Tôi chỉ là rêu . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên