- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Vẫn những cơn đau khác…

 

 

 

Cơn đau buốt kinh khiếp trưa nay
đã xé nát vai phải tôi
Những mảnh vụn tội nợ
đến giờ kêu đòi.

Đóa tulip hồng chẳng hề dám  phe phẩy
như sợ cánh bướm đen bội tình

Giọng mép ai khàn đục
nhảy cẫng lên vồ chụp bóng nàng
Ta đành bất lực
con khỉ hoang động dục trên những hạt máu hoan lạc

Nửa mặt chìa ló núp lén
ngày trấn áp đau buốt luật biển đảo
xâu chuỗi lại giằng xé đau rát từng cơn mộng du ngày
Giọng khan và những khuôn mặt lạnh trơ bên đường vô cảm

Rồi đây tự người sẽ thấy
chính mình như người đàn bà đồng bóng thẹn lõa lồ
Hối hả đậy điệm cố che mặt
chẳng thể che nổi hai bầu vú nung núc lửa bạc đen

Ta vẫn cười ngạo nghễ trên ma trắc, xiềng gông
Vẫn kịp thấy những đường gân xanh
thi nhau chạy tràn lên hai đầu nuốm
chẳng kịp đậy điệm

Cú đập đỏ hỏn vồ vập vai phải ta
chết từng sớ thịt
Có lúc sợ trôi qua bên kia bờ vực. Tự tay cấu vào vai mình tươm máu
Khát vọng tuổi trẻ bên trong các chấn song . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên