- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Họa nhân mãn

 

 

 

Cuối cùng tôi quyết định
nhốt nỗi nhớ trong căn phòng
chỉ nhỏ bằng cái lỗ mũi
mặc áo và xuống phố.

Quán cà phê quen thuộc hình như rộn ràng hơn
Ngày gì với tôi chẳng quan trọng
Ở cái góc chia hai con đường
tôi vẫn thường ngồi dán chặt nỗi buồn mình ở đó

Lắm lúc nỗi buồn bỗng thèm nghe
tiếng hải âu từ biển xa mịt mờ
Hôm nay sao im ắng
như khúc đoạn của một sự chết trong cuốn phim

về sự xâm hại môi trường sống.
Lại bất giác trộm nghĩ
biết đâu nay đến lượt hải âu bị bố ráp?
Tất cả sẽ được chia vào các làng nướng quanh thành phố.

Xứ sở nầy con gì nhúc nhích
là nướng
là nhậu
và các quán nhậu chiều đến luôn chịu họa nhân mãn . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên