tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tôi không bao giờ muốn tìm hiểu thêm về những ám ảnh của ký ức. Không ai tìm thấy dấu vết cuối cùng vào, và những người đi lạc trong sương rồi sẽ tìm ra lối về. Điều này, chính những cảnh sát địa phương vẫn thường xác nhận. Đã bao năm rồi, tôi chờ đợi một con đường nhỏ bên kia hồ – con đường đã hiện lên trong đôi mắt chị. Cho đến bây giờ, tất cả vẫn chỉ là giấc mơ và ảo giác của mùa đông….
Anh vội mở mắt. Cái trần nhà chữ nhật nhập nhòe hình ảnh con nhện giăng tơ. Khuôn mặt kỳ dị của ông nha sĩ tròn tròn, meo méo. Anh chống tay ngồi dậy, luống cuống lắc đầu làm những giọt nước mắt rụng xuống khoảng ngực áo sơ mi, cũ và nồng mùi thuốc tẩy.
Khu sanh phần trên vườn đồi thì cỏ mọc đầm đìa chung quanh và bên trong các kẽ đá. Lớp cát trắng đã thành đất và hang ổ của ếch nhái. Hàng bạch đàn cao vút, đổ bóng. Buổi trưa, con nhà làm rẫy thường vào đó nghỉ mát, chuyện trò những câu trần gian. Đêm trăng, bọn trai gái rủ nhau ra tình tự, tiếng gió và tiếng mây, họ nằm lăn trên nền xi măng lạnh thay da đổi thịt cho nhau, những cánh hoa tí ngọ về đêm ngất lịm. Ngôi mộ, phải có một xác chết làm chủ nó mới đúng nghĩa mộ, vậy mà cụ, chính cụ Lội – hãy còn tung tăng trên cõi đời.
Lưu Diệu Vân thực hiện
Nhà văn Hồ Trường An tên thật là Nguyễn Viết Quang. Sinh ngày 11 tháng 11, 1938 tại Vĩnh Long. Ông định cư tại Pháp vào năm 1977 và hiện đang sống ở thành phố Troyes. Ông đã cộng tác với nhiều tạp chí văn chương trong và ngoài nước và là tác giả 60 tác phẩm gồm truyện ngắn, tiểu thuyết, tiểu luận và bút ký.
Hắn vẫn ngồi im lặng quan sát sự vật. Hình như cái gì cũng to lớn khác thường. Những tàn lá xanh bỗng đổ ụp lên đầu các mái nhà. Hắn cảm thấy nhàm chán tất cả. Mà cái gì đang bò trong đầu thế kia ? Cái gì ?
Trong nỗ lực phát triển sự đa dạng của các thể loại trên damau.org và tiếp tục cuộc đối thoại giữa những cộng tác viên của diễn dàn, Đỗ Lê Anhdao cùng BBT damau.org bắt …
Buổi chiều hôm ấy em ở đâu
Khi trái đạn nổ tung thời niên thiếu
Khi mẻ lưới tử thần
Đã có kẻ nào trong trường Y, trường Nha, trường Kiến trúc yêu Thụy và được yêu lại như mình đâu. Mình là trường hợp tiêu biểu cho định nghĩa về hạnh phúc của Shakespeare rồi. Kinh-tế là kiến-trúc hạ tầng cơ sở; từ kiến-trúc hạ tầng đó, sản sinh ra các kiến-trúc thượng tầng như văn hóa, chính trị, tôn giáo…
Trong cảnh phông đỏ thẫm bủa vây lớp mực đen trắng
em chợt hiểu vì sao
anh không bao giờ thắt cà vạt quanh cổ áo mỗi phiên dịch tòa
và luôn thích làm tình trong tư thế nằm nghiêng
Tôi về đến Huế vào ngày 15 tháng 5 năm 1975.
Thế là tôi đi giáp một con đường vòng. Rời Huế ngày 21 tháng 3 vào Đà Nẵng. Rời Đà Nẵng khuya 29/3 vào Cam …
LTG:
Bài viết này phổ biến lần đầu tiên vào ngày 27.4.1996 trên diễn đàn soc.culture.vietnamese, được gọi tắt là SCV, vào một thời điểm mà hệ thống Internet còn chưa trở thành một phương tiện …
Đất. Đất trắng. Đất vàng. Đất đen. Da trắng. Da vàng. Da đen. Màu da của cô là màu gì? Không là màu gì cả. Mà màu da nào cũng vậy thôi, đều ở dưới hầm tối thì nào thấy được màu gì. Có chăng chỉ tồn tại một nỗi đau không thể nào giải thoát được. Cô không màu, đời không màu, rượu không màu…
(Trả lời phỏng vấn của Đỗ Lê Anh Đào về Czeslaw Milosz)
Trong nghề luật cũng như trong những bài tiểu luận/biên khảo viết cho Da Màu, tôi thường làm công việc so sánh và phân …
Tôi là nhà văn. Ít nhất thì cũng có một vài người gọi tôi như vậy, bất kể trong lòng họ nghĩ tôi có xứng đáng với cái tước vị đó hay không. Tất nhiên …
Ruột vỏ bánh mì như đợt ánh sáng tẩy trần khuôn mặt cô gái, ngay hốc mũi đã được xoá đi những vệt đen chằng chịt thay vào đó một vệt mờ chạy dài. Cô ta để người nằm lọt thỏm trong khối sáng nhân tạo ấy. Một lát sau, người ta lột bỏ lớp vải, tháo đi, cô ta không tồn taị nữa trong vòng mười lăm phút. Mọi người thở dài vì ánh mờ đục đang nằm khoan khái trên cơ thể người đàn bà bỗng chốc trở thành thứ màu sần sùi, khô nhám nằm trên miếng ván nhỏ, không hơi người, không sức sống.
Bạt đô
Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân …
vi lãng đã sử dụng hình thức siêu-thơ, thơ viết về sự xảy ra của thơ và lý do của thơ. Đó là chủ đề chính và ẩn. Một chủ đề khác, rộng và nổi, là miêu tả những bài thơ. Những bài thơ đã xảy ra với anh như một điều tình cờ, ngoài ý muốn, trước giấc ngủ. Cũng có nghĩa là trước sự lãng quên.
Tôi đã nhai nát mọi thứ vào buổi tối đó, thật tuyệt diệu, mưa loang loáng, bồng bềnh và tuột trôi vào hốc tối đen ngòm, đôi lúc tôi đi dọc thành phố, bịt kín mọi hang hốc, thế là nước không nơi ẩn nấp, ùa lấy đôi chân hình nhân ẩm ướt, tôi chờ mặt trời mọc nơi xó tối, nhưng chỉ có tiếng một thằng người ngợm khổng lồ, đầu to, cười ré lên “Tôi cũng có một nắp kín mà“, thằng đầu to giơ bàn chân lên, quả thật bên dưới bàn chân có một nắp kín nhưng trầy xước, người ta cố tình moi móc nó, đánh cắp bằng được chiếc nắp bí mật.
Bằng cách phủ nhận tư cách và trách nhiệm nhân chứng lịch sử của mình, nhà văn phải đồng thời chấp nhận cái nguy cơ trở thành kẻ đồng loã với những thế lực đen tối. Bằng cách nuôi dưỡng và gieo rắc mầm độc hại phát khởi từ trá nguỵ vào mạch văn hoá dân tộc, bất kể vì vô tình hay cố ý, nhà văn trở thành không chỉ là kẻ đồng loã. Đây là một kết luận u ám, nhưng tôi không chắc là mình có được một lựa chọn nào khác.
Một thời Mạnh tìm chơi với đám bụi đường. Mạnh cô đơn, vì đám khổ rách áo ôm kia chúng chẳng cần chi cái mà Mạnh cho rằng trí thức. Trí thức, một đám lục bình trôi nổi. May thay, với cái cách triết lý chắc chắn như đinh đóng cột rằng con người là con cháu loài vượn, trung kiên với cái đầu phi hữu sản, nên Mạnh sống ung dung, hãnh diện vì nguồn gốc cổ đại của mình.
On a street in town, the May rain was dragging on. Among the people who were waiting for the rain to stop, there was a young woman who stood next to an older man. He had an elegant face, with eyes that were bright but slightly sad. The young woman had her arms around herself, feeling a little cold at the nape of her neck, because the older man kept looking at her. She knew that she was beautiful, but poor; her sandals straps were broken, her blouse was torn, and her pockets were empty.
Cung Tích Biền nói chuyện với Đặng Thơ Thơ
Kỳ 4: Viết, một Định Đặt từ Hố Thẳm Trí Tuệ?
Đặng Thơ Thơ: Thưa anh …
Bọn chúng nằm trên cỏ lạnh nhìn trăng khuya. Tiếng thác đổ từ xa đưa lại. Trong lòng núi bí ẩn trên kia có con sông Tiên. Khác với tất cả sông quê nhà miền Xứ Quảng, thường là phát đi từ núi tây để đổ ra biển đông . Sông Tiên chảy ngược về hướng tây, dọc trong lòng núi liền núi; thoạt nhìn ta có cảm tưởng sông Tiên có sức chảy ngược từ thấp lên cao. Một con sông dị thường. Một chạy trốn đồng bằng. Nhưng sông Tiên là cánh tay chuyển nước về miền thung lũng xa xôi trong núi thẳm. Là ân nhân mở đường, để sơn cước nhớ trung du.
Cách Cung Tích Biền khuyến khích chuyện ăn thịt người (Qua Sông), chặt từng khúc xác (Xứ Động Vật Vào Ngôi), quật mồ, ngậm xương (Xứ Đông Vật Màu Huyết Dụ), đi tìm một phần hồn bị cắt đôi (Thừa Dư, Xứ Đông Vật Mưa Hồng) là cách nhà văn muốn chúng ta hồi sinh: nhìn thẳng vào cái chết để vượt qua cái chết.
Trong xóm ấy, có một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, không có con, vợ chết từ lâu, say sưa tối ngày. Mỗi đêm – có khi ban ngày – trước lúc vào nhà hắn ta ôm lấy cái mộ bia bằng đá ong mà vật lộn la hét. Hắn đã nhìn thấy cái mộ bia ấy là quỷ. Hắn bắt quỷ. Vì thế, người trong xóm gọi hắn là Thằng Bắt Quỷ.
Đặng Thơ Thơ nói chuyện với Cung Tích Biền
Kỳ 3: Nhà Văn là Bóng, hay Kẻ Treo Thòng-Lọng Lửng Lơ?
Đặng Thơ Thơ: Qua hành …
Phía núi, giải mây hình người đàn bà nằm vẫn bám theo con tàu đang chạy. Hình người có thay đổi đôi chút, cánh đen của áo mây bung cao lưng chừng trời, cái khăn quàng cổ mây kéo dài về phía sống lưng, như một cái đuôi rắn ám ảnh
Rồi chiến tranh mỗi ngày một lan rộng. Chiến tranh trên quê hương này là vết thương khó cứu chữa. Thành phố mở cửa đón những đoàn quân nước bạn. Ngoại ô tôi bắt đầu có những chàng Mỹ trắng Mỹ đen lùng lội tìm của lạ. Linh cảm cho tôi biết ngoại ô này cũng theo thân phận của đất nước. Mọi nếp sống sẽ đổi thay. Mọi tâm hồn sẽ bị lung lay trước sự lung lạc của vật chất.
Bình Luận mới