tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Trong Xứ Động Vật Vào Ngôi, anh đã dựng lên một thế giới hiện thực huyền ảo đầy kinh dị khởi đi từ hiện thực xã hội chủ nghĩa, một hiện thực phi nhân dẫn đến sự mất trí, mà hành động giết người thân yêu lại là cách đề kháng cuối cùng để bảo vệ nhân tính cho nhau. Trong cương vị một nhà văn, anh chọn cách đề kháng nào?
Phải khen đáo để nghệ thuật làm đồ mã của nghệ nhân Tàu Chợ Lớn. Từ hình dáng đến màu sắc, từ đại thể tới chi tiết vụn vặt đều như thật. Chỉ kích thước nhỏ hơn. Nhìn cái nhà lầu bốn tầng giấy mã trong phố xá nguy nga có thực, tôi lại nghĩ tới chùa Một cột ở Thăng long. Chùa của hiện tại sao chỉ như một đóa sen nhỏ nhoi, như hàng mã, làm ta nghi ngờ tổ tiên, làm đau thầm hay đây chỉ là một mô hình, một phó bản của một chùa Một cột to lớn đến huyền hoặc mênh mang đâu đó, trong chiều dài giống nòi.
Hết thăm người sống lại viếng kẻ chết. Chúng tôi lên đồi, nơi có nghĩa địa từ đời ông cao tằng trở xuống. Xưa, mồ mả rải rác trong đồi sim, mỗi lần con cháu đi chạp mả, thường thất lạc trong rừng. Nay, rừng sim bị tiêu diệt, mả mồ tràn lan.Trùng điệp bia nấm. Thỉnh thoảng mới vài hàng thông reo. Người chết sướng thật, an hưởng một hư vô trong ngần.
Về hình thức, tật nguyền khi nó là công cụ. Về nội dung nó càng lưu lạc ý nghĩa, lẫn ý niệm, nó phiêu bồng hoặc sắt thép, đến bất khả tư nghị. Bất cứ dưới điều động nào. Bất cứ được hóa trang dưới tà thuật xử dụng ngôn ngữ tinh vi nào.
Bây giờ đang là mùa đông. Thời tiết năm ấy giá lạnh kinh hoàng, bão khô thổi xao xác làm rừng núi khô vàng như chờ nhóm lửa. Sông Thu có dòng chảy rất xiết, xoáy bờ Nam, phá bãi Bắc, tạo ra những bãi phù sa cồn cồn lớp lớp, hoặc những vịnh nước mênh mông. Ngày ngày mặt trời như một cục máu đỏ hỏn trồi lên một chút là bị mây đen vây phủ. Bầu trời mang mang xám rộng, khi con sông Thu tràn tỏa, sóng reo như biển.
Bây giờ có khác. Bọn trẻ quá quen với cao trào lưu manh của cha mẹ. Có đứa hãnh diện vì báo chí rao tên bố mình tham nhũng tiền tỉ, cho gái đĩ một căn nhà hằng trăm cây vàng, xài trên chiếu bạc mỗi đêm hằng trăm nghìn đô la. “Bố tao có ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ mới tham nhũng được cỡ đó, chớ khố rách áo ôm đạp xích lô như bố chúng mày thì lấy cái đéo gì mà tham nhũng.”
Bọn trẻ con nhà thế lực hôm nay có sự khoái lạc mù mờ khi bố mẹ chúng là đám thiêu thân. Ác nỗi, ngọn đèn lý tưởng, hấp lực bọn thiêu thân ấy, nay chỉ còn là màu đỏ bệnh, một cái chấm máu khô, không hề còn ánh sáng.
Après deux jours et deux nuits d’errance, ils voient la silhouette pâle de la terre ferme. Après un instant de joie, ils sont saisis par l’angoisse. Peut-être n’ont-ils pas pris la bonne direction, peut-être se sont-ils égarés dans une terre étrangère où il leur faudra de nouveau affronter les massacres pour se faire une place au soleil.
Hoặc một chiều hôm, ta biết trời đất sẽ chuyển dạ, thông qua chỉ một vài ngọn mây xám đen chân trời. Biết một trời sẽ điên dữ tối tăm, qua cái chớp nguồn, qua một thoáng lạnh nhận ra chỗ não trạng khi trong chiều hãy còn nắng ấm mông lung. Rõ, là cụ Gàn vẫn còn trong một khoanh vùng, dừng lại có điều kiện, giữa một thế giới cũ, tâm thức hãy còn xa lạ so với bọn trẻ, ngay trong gia đình. Cụ thanh sạch trong một xã hội mới, đã từ lâu đồng thuận một thứ thanh sạch ngược chiều.
Dương đại nhân làm quan thanh liêm có tiếng. Vợ mất sớm, bao nhiêu hy vọng của ông đều đặt vào Dương Lễ, đứa con trai duy nhất. Dương công tử thông minh dĩnh ngộ, …
Nhưng cái để tôi thấy sự thú vị chính là khoảng thời gian tôi viết ra cho bạn với sự mong muốn làm thất lạc người đàn ông đó, thậm chí cho ông ta đi càng xa càng tốt khỏi trang giấy này.
Nàng có vẻ hài lòng khi nghe những câu đại loại như vậy. Nhưng chàng biết chắc nàng lại cố gắng chui vào chỗ ấy và sửa sang tí chút cho xem. Thậm chí có hôm nàng muốn thay đổi hẳn con người hoặc từng bộ phận riêng lẻ trên cơ thể.
Đạp thắng xe, chúi mũi! Dòm quanh quất, bực bội! Ngày nào cũng phải đi qua chỗ này mà cứ quên hoài. Không biết bao giờ đường mới sửa xong. Con đường hẹp lại, chỉ …
Một tuần sau, tại quầy hoa quả gần nhà Peter, tôi nghe được hắn cùng đám bạn du thủ du thực la cà đâu đó xuống phía Tây, nơi nghe đồn có hàng trăm bãi phế liệu sắt siếc và xe bỏ không.Vậy là tôi tiếp tục ngồi chờ hắn về một cách kiên nhẫn. Tôi cố gắng không nghĩ đến phòng thí nghiệm cũng như các con vật của Peter được nhốt trong ki ốt nọ.
Khi người ta tắm rửa cho cha xong xuôi và đem cha xuống tầng dưới khu tập thể thì thật ngạc nhiên, bọn họ bảo những bàn ghế này được bày ra, sắp đặt sẵn cho cha con tôi. Tôi còn biết được rằng hoa và bánh được mua ở tiệm gần đó, lúc mẹ tôi mất họ cũng từng làm y như vậy. Tôi chẳng biết nói sao ngoài lời cám ơn, rồi cứ thế mà ngồi im một đống.
em một mét sáu mươi lăm và anh một mét sáu mươi tám
đừng thắc mắc
khi đôi mắt ghi nhận mỗi màu xanh
Trong những tác phẩm văn xuôi (và cả thơ) của Đinh Linh, khái niệm mù vừa được dùng như một ẩn dụ trong văn chương, vừa như một sự cảnh giác liên tục trong đời sống người cầm bút có chút ý thức hệ về lịch sử, xã hội và chính trị.
Bốn đứa con anh, cứ đến mười tuối mới bắt đầu nhảy xuống đất tập đi. Bàn chân lớn, dài hệt bàn chân anh nhưng chúng cứ phải dọ từng bước một. Thằng con đầu vừa biết chạy thì cũng là lúc nó học đến lớp năm và những đứa sau lần lượt tập đi, tập nhảy. Anh cũng không cần lo lắng về sự không dịch chuyển của bọn chúng trước mười tuổi. Bọn chúng rất ngoan, luôn ngồi trên ghế, trong lớp học và đợi bố đến cõng về. Vợ cũng thế, có việc gì mà hai vợ chồng không thể đi chung thì sau khi cõng chị đến đó, anh thả xuống, đến giờ lại đến cõng về. Mọi sinh hoạt dường như sẽ trôi chảy nếu như thêm vài năm sau đó, chị bỗng dưng lú lẫn.
em đã tự tử
như Sylvia Plath quỳ gối tuyệt vọng trước khi mở khí ga
như Anne Sexton hít sâu vào hơi carbonic
như Virginia Woolf bước từ từ xuống một dòng sông thẳm
Công viên vắng tanh. Những con chim tản mát trong nắng. Lão đứng trơ ra đó, chiếc túi vải đeo hờ trên chiếc vai xương xẩu. Thấy tôi, già John như người vừa tỉnh giấc chiêm bao, đon đả bước về phía tôi. Những con chim bay tứ tán khi lão đi qua chỗ chúng đậu. Những tiếng rít kỳ lạ phát ra từ những cái mỏ đen lấp lánh ánh nắng mai.
1. Thoát khỏi ngôi nhà đầy mặt nạ khỉ,
Sau tấm da thú, bầy dơi sinh đẻ và vãi phân theo đường trôn ốc
Từ bỏ ngôi nhà từ năm 1978 và chạy theo chúng sinh bằng cái xác nặng 45kg
đám đông kia lại dư ra một người
cái kẻ thừa ấy (mẹ kiếp!) lại là tôi
số lẻ chẳng tròn như số chẵn
sắp xếp tới lui cũng một phương lận đận
Tác giả Trương Đình Trác lần đầu đến với Da Màu với tùy bút Căn Nhà Ở Đường Tây – đánh dấu một khởi đầu mạnh mẽ đầy ấn tượng về một ngòi bút vi …
đàn bà đừng quá thông minh
nhạc và rượu nhượng bộ những lời dụ dỗ
trên mặt nệm hoàng hậu trong căn hộ đầy ắp khoảng trống không trăng không tinh tú
Hắn gỡ vội cặp găng tay nhét vào túi áo choàng rồi xoay qua ôm chầm lấy người con gái, hôn vội lên trán nàng. Hắn không muốn làm nàng sợ, nên chỉ hôn thật nhẹ lên vừng trán lạnh băng. Rồi buông ngay nàng ra. Nhưng Hạ đứng yên. Đầu gục hờ trên vai hắn.
cho Q, thay quà Giáng sinh
Tôi còn nhớ rất rõ ánh mắt của Q khi em quay lại nhìn tôi. Tuyệt vọng, phẫn nộ, và một chút gì đó như là sự biết ơn. Em …
Bây giờ người ta không trân trọng miệt mài sáng tác bằng bút mực trong không gian yên tĩnh riêng biệt mà họ viết văn-xuất-bản bằng điện thoại di động ở mọi nơi chốn đông đúc.
Bình Luận mới