Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
hương xưa nở vội trên cành khế
ấm. áp môi tìm. tuổi ba mươi
lồng. lộng nụ em hừng thế kỷ
tôi nhìn tôi qua giấc chiêm bao
đàn ngân tiếng khóc ở nơi vô hình
nhịp quả tim loài người đập mạnh
Đi tìm dân chủ người ta lột xác
Đánh tiếng nói hư vô từ biệt đất nước
Giáo chủ là ông. Tín đồ cũng là ông. Có nghĩa, tôn giáo do ông sáng lập mới chỉ có mỗi một người theo là ông.
Cách hành đạo của ông quả chẳng giống chút nào với cách hành đạo trong các tôn giáo khác. Cụ thể là ngày đêm ông ngồi chép tự truyện.
giật mình đụng tấm thân gầy
em trơ xương bởi tháng ngày mưu sinh
kéo chăn đắp vội vợ xinh
vô tình chạm chỗ đã từng lãng quên
chả hiểu sao- rồi
tuần hai lần tôi vào
khuôn viên lớn có căn nhà nhỏ
không gặp em ở đó thì thăm hoa
cái đài thủng nghe rè rè
như hàng rao chợ ế
họp hành đã lâu sao đong toàn gióng gật
quang. thì ờ bóng như kền mạ
Rất cảm động, cô bảo: mình muốn tạo một kỷ niệm, ông có thể viết ngắn một cảm nhận hoặc minh họa đôi ba phụ bản. Anh thuộc loại hàng binh an tâm cải tạo và thành quả là “bảng báo cáo” dài hai trang chữ viết tay gò dũa ý tưởng khi tiếp cận cõi văn của một người viết mới. Cô hoan hỉ khen anh có văn tài nhưng
vết cắt trên da màu xám khi ta không còn mơ về nơi đâu
trái đất ưu phiền đếm những viên đạn máu
dưới bầu trời thiên la địa võng
tự do nén chặt trong tù
Vẫn còn vang tiếng chim kêu trăng xanh phố núi tiếng lá non rít gió chạy về phía sương mù chiều rớt chậm vệt nắng cuối ngày ráng đỏ bầm mây bầm mái phố bầm âm bụi đỏ có bạn có ta nhớ câu thơ biên tái nhớ bầy sao rụng đáy hồ trầm đáy mắt cuối thu
chảy dịu dàng trong ban mai mùa hạ
sông Thames xanh biếc tuổi thơ ta
những chiếc thuyền ngủ ngoan kia có phải vẫn nằm đợi thầy đi biển
Trong tranh thủy mặc, yếu tố vô hình (hay những khoảng trống trong tranh) có ý nghĩa rất đặc biệt, mang ý nghĩa như kiểu yếu tố “vô” của vũ trụ, là nơi ẩn chứa một điều lớn lao mà mắt thường không thể thấy. Nhìn những bức tranh phong cảnh cổ điển của các họa sĩ phương Đông, chúng ta thường bắt gặp những chỗ mây mù lẩn khuất bằng cách để trắng giấy
lịch sử cái sân đình
bao con người vỡ mật
bao ngói đình rung rinh
làng quê vang tiếng khóc
Đừng cắt lông bướm ra nghiền thành bụi
Ở chỗ nọ chỗ kia chủ nghĩa chiên xào kia nọ
Em nói với anh như kẻ yêu lầm dữ dội
Em nói về quốc gia
Hắn chụp phim nỗi buồn
nỗi buồn gãy khúc
những rạn nứt ăn sâu tâm hồn
như loài sâu bọ
Bờ Kia là dương bản của Bên Này, mà Bên Này là thứ âm bản tăm tối không còn chút ánh sáng hy vọng. Bờ Kia hẳn là đối cực của Bên Này, nhưng Bờ Kia cụ thể là sao, sinh hoạt thế nào, môi trường thiên nhiên cho cả sinh lẫn thảo vật có phù hợp với cư dân Bên Này không? Tất cả là những ẩn số Chà cố tìm hiểu nhưng thực hư thế nào thì chẳng có cơ sở gì để xác quyết.
Cây lá rũ màu đêm
hôn trầm mưa nước mắt
Anh đến bên em một chiều giấu lửa
Ôi cánh chim
tha lửa bay trong mưa…
những người đàn bà trẻ con
những người đàn bà gánh nặng nỗi niềm
thượng đế sinh ra tất thảy những người đàn bà
buồn bã
như có thể cắt từ giữa địa trục
thật mỏng
như cắt
giọt nước mắt vừa rời khỏi chiếc mặt nạ
Giỗ kỵ tức là “lễ hội gia tộc.” Đã có lễ cũng nên lưu tâm phần hội. Giả như cuộc lễ nào cũng chỉ để nhắc nhủ trách nhiệm, không có gì vui vẻ đính kèm như…kiểu văn nghệ chẳng hạn, sẽ khô khan thiếu nô nức trong tâm lý hướng về… Thưa các anh mình đã nghèo, nghèo thêm chút có sao? Riêng tôi đồng ý kể từ năm tới gắng tăng mức đóng góp thêm 2 chục, thành 7 chục ngàn. Phần gạo mỗi người một lon không thêm bớt
hàng cây trăm năm sắp được dọn vào bảo tàng làm chứng nhân
đã ghi số má cẩn trọng
buồn buồn có anh hai anh ba thú kỳ quen chỗ
lấy bình phong che chắn làm nơi xét nghiệm tiểu đường
quả nhiên âm thanh gió đi
khác tiếng nước chảy
hôm ấy- trời chỉ mới quá trưa
thơ đi bao giờ cũng từng bước chậm
Tôi vẫn tự hỏi, họ còn tiếp tục ngậm cây tăm đến bao giờ, nếu họ không gặp tôi, hoặc nếu tôi không hành động? Thường họ phản ứng dè dặt, thậm chí -từ này tôi không ưa, chẳng biết tại sao- không có phản ứng. Có thể họ cho rằng tôi điên khùng nên họ không chấp,
những bài thơ về Dran phủ ngợp hồn tôi
chỉ quanh quẩn ở đó hai năm mà mãi nhớ
Lạc Lâm – Kado những chiều mưa phủ
tiếng xe ngựa thồ vỏ bánh xe hơi
loài cò thức với lông trắng không bao giờ chịu ngủ
ham khẳng khiu một chân
co rụt bất bình
trên luống đất đã bão hòa cơ động
Sophia tìm cách chuyển cho tôi những trang viết mới nhất của Fred.
Tôi lén lút đọc nó và nghẹn thở nhận ra, ở vách tường bên cạnh, tên phù thuỷ trong thân người tàn tật đang từng trang, từng bước, dẫn tôi vào cái chết bi thảm.
(bạn cũng vậy. xin đừng nhầm)
một khúc sông khác sẽ tiếp tục chảy
nhưng chẳng phải kế thừa lưu lượng của con sông trước đó
một lưu lượng hoàn toàn khác khi đó bắt đầu chảy
Bình Luận mới