Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
khuôn mặt nhìn nghiêng
mang nét khắc ghê gớm của thời bình
không có ai sinh ra tự làm xấu
bầu trời. cây xanh và phiến hồ bích ngọc
Bắt Trẻ Đồng Xanh hoàn toàn không phải là tuỳ bút hay truyện ngắn mà là một bài chính luận, một bạch thư tố cáo dã tâm của người cộng sản Việt Nam, chưa bao giờ thực sự muốn có hoà bình, nếu có hoà đàm thì đó chỉ là bước hoãn binh chiến lược, họ vẫn chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh khác
khi đọc “Khả Thể” tôi hơi bị bất ngờ, cái bất ngờ đầy thú vị, đối với tôi thì giống như khi xem 1 bức tranh trừu tượng, mỗi lần là một khám phá khác nhau theo dòng của trí tưởng tuợng.
Đi ra nhà ga lấy vé tàu
Một vé anh. Một vé em. Cũng đủ
Đi ra nhà ga sửa soạn không lâu
Dù có thêm áo choàng và mũ
việc làm đầu tiên khi thức giấc
giữa đêm
tôi nuốt trộng bóng đèn đầu giường
hòng soi đáy lòng mình
Cái vẻ trầm uất mà tôi thường đọc ở điều hắn viết đang bò như những con rắn độc. Chẳng có một ước nguyện từ ai để hắn biện minh cho những lời nói suông ngọt bằng máu mà hắn đang thè lưỡi ra để liếm.
Tôi lưu vong giữa trái đất
tôi lưu vong giữa quê hương
tôi lưu vong giữa thành phố
tôi lưu vong giữa bàn nhậu
những tội lỗi xa xưa đã bị đuổi vào trong hoang mạc,
bây giờ đang trở thành cái Mốt
được khoe trên mọi tư thế,
trong khoảng thời gian mình thắng cuộc
uống giọt sương rồi rung cánh
tạo ra ngôn ngữ thơ và khúc tình buồn
đôi lúc tôi thèm khát được nhập bầy đàn
để gầm gừ gào thét cho vui
Tôi sẽ không nói về những cái gọi là ví dụ nữa. Chúng tốt nhất là nên biến mất. Quá nhiều ví dụ chỉ làm cho căn nhà trọ của tôi trở nên âm u buồn chán. Tôi sẽ vào bếp. Lặng lẽ làm công việc thường ngày đến mức quen thuộc mỗi buổi trưa khi chồng từ công sở về.
trên không lũ người vô vị
dưới đất lắm kẻ ăn không ngồi rồi
[lúc nhúc đợi giờ khai tử]
bọn rượu lậu thời cơ ở giữa
kéo đất đai chạy lòng vòng
lặp lại những con số. trong mớ ảo giác lăn lóc tiếng đau rên. exit 14. exit 13. exit 12. exit 11. các đụn tuyết tự rút rỉa mình. tan rỗng. lăn dài chuỗi giọt trên bầu ngực em hừng hực lửa. vươn về phương nam. khuôn mặt thiên sứ trầm ngâm nhìn vào trũng giữa
Những ngọn đèn đi tìm bóng mình
giữa con sóng vô cảm gặm dần lối về của biển
ánh đèn yếu ớt rướn nhóm lửa mặt trời
chỉ còn hồi sinh tư duy lợn cợn
tất cả các thủ tục nghi lễ tang chế nầy đều cùng mang một hàm ý duy nhất: chết không phải là kết thúc mà chỉ là một quá trình chuyển tiếp. Và đây là điều mà tất cả con người đều mong ước: chinh phục sự chết và trở thành bất tử.
tôi đi trên vỉa hè mù chữ
không biểu ngữ
dọc theo con đường câm lặng
không nhiều chuyện lăng xăng
trong bóng râm những khẩu trọng pháo
to như dương vật
những trận thua ảm đạm
và đồng bằng u sầu cũ
tái sinh giữa hai chân
Tiếng súc sắc của trò cá ngựa mỗi lúc một gần. Chúng reo reo. Nóng ruột.
Thực tế chúng là loài dễ bị thương tổn. Chỉ cần nghe thấy tiếng gió, chúng đã có cảm giác của sự bất an.
áo (đống riêng tư) bỏ
vào giặt sự hoảng loạn
khi một mình ở ngoài
chân trời (nhất là khi
chiều vừa dự Khả Thể Đặng Thơ Thơ về
chúng tôi như vừa ra khỏi
Phòng Triển Lãm Mùa Đông
để qua một mùa xuân ấm áp
Những đứa con sanh sau này mang tiếng nói, ý tưởng cũng như cảm xúc về những điều thay đổi đang diễn ra trong tâm thức họ, theo nhịp thời gian. Đó là những biến động tâm linh của họ được ghi lại trong các bức tranh được sáng tác gần đây qua 40 năm lưu lạc trên quê hương thứ hai.
có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy trong sự chần chừ của ánh mặt trời
buổi sớm mai đến muộn
rừng cây như không còn muốn nghe tiếng hát gượng gạo của chim
Mỗi người một ngả; khuất rồi, tôi chợt tiếc chưa nói với anh, rằng bệnh tật không hẳn làm con người thấy cô đơn hơn hết
người vợ lên cơn sốt
đất trời người ngợm lạ lẫm vô chừng
chuyện nhà cửa lúc nào cũng tối mắt
chuyện cơm áo đời đời mãi tất bật
chán ngấy
ngày mai tôi sẽ không vào sở nữa
gặp boss mỗi ngày phát chán
bộ mặt lúc nào cũng đỏ như con gà trống chọi
Bình Luận mới