Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Anh nhiều việc quá sáng nay
anh đi thẳng về ngôi nhà
đã bán mà quên cầm hóa
đơn, hôm qua dự hội nghị
quan trọng tại công sở, anh
chỉ chú ý phần kính biếu
Tự vấn cho năm cũ
ngày cuối năm lò dò trên màn hình và mớ bàn phím
tìm cho mình một khoảng không nhất định
tơ tưởng tàu vũ trụ treo đầy pháo chuột
những cơn mưa yên bình mang theo hơi ẩm
Bài sonnet soi ruột
Cuộc soi ruột, theo bản tin buổi tối,
là của tổng thống. Như vậy trong ba
giờ liền vị tổng tư lệnh của sự rắc rối
trao rắc rối lại cho vị phó của ông ta
Dự tiệc ở khu sinh thái thiên nhiên
Không tán đồng với bầy ong vo ve, châm chích
Đàn tôm hùm lộng lẫy hân hoan đàn hát, nhảy hip hop
Các chị vịt Bắc kinh béo phệ ngồi trên dĩa, phễnh phờ tay quạt
Mặc bọn chem chép, nghêu, sò huyết than van, cáu kỉnh.
Tự nhủ
màu đỏ thánh thần như xỉ sắt
tự nhủ: bị đom đóm con mắt
chữ quyền lực bổ ngang như cỏ rạp
tự nhủ: xoay tờ giấy sẽ nằm thẳng đứng
che giấu
da máu là tín điều duy nhất
nhưng phải có một điều gì, hơn thế nữa
như một chuyến tàu
đâm thẳng vào bụng
Mớ hỗn độn
Lão muốn biết rõ hơn về cái gọi là chính danh. Kẻ có khuôn mặt lợn nói: “Tôi có một người bạn, hắn ta cũng có khuôn mặt lợn. Hắn ta nhận diện được khá nhiều chữ cái. Hắn biết rằng chữ O ít tuổi hơn chữ Ơ bởi vì chữ O không có cái râu xinh đẹp. Hắn thường vỗ ngực và nói hắn còn phân biệt được sự khác nhau giữa chữ O và chữ Ô.
Chiều cuối năm cần một nhà tư vấn về răng
xin hỏi quý thầy
sau mỗi bận say
mỗi bận làm tình
sức đâu mà con đánh răng súc miệng?
đền rùa vàng
Tôi là người thợ lặn mò tìm trân châu. Thịt da bào ngư mềm mại dưới ngón tay tôi mọ mẫm. Hàm răng san hô sáng ngời, hé đợi môi kề. Tôi thấy mình tan biến vào đại dương cảm xúc bao la …. Người con gái tóc vàng vẫn một tay vịn vành nón rơm, đạp thong thả trên lối hẹp giữa cánh đồng lúa vàng ngút ngàn. Con đường như vết dao rạch ngọt, không kịp tươm máu ….
Quê hương
Con chó nằm ở góc vườn
Cà đang ra nụ, hoa khế rụng đầy sân
Anh ngạc nhiên
Thấy nhà sạch sẽ
Bàn thờ ngát thơm hương khói
Hiếp dâm thơ
tội nghiệp thay, mấy con gà bất lực
thôi thòi thọt thật thường,
nên đi hiếp dâm thơ
tội nghiệp thơ, thất thời theo thời thượng
Ảo ảnh xuân
Ánh trăng xuyên thấu em trong suốt
Lỡ cuộc hành trình chuyến tàu vũ trụ lướt qua
Như những bông sen đầm lầy
Chúng ta mắc cạn tận đáy cuộc sống
Cầu Noi
Đứa con gái dần tan biến
Trên những đường sông đỏ phù sa
Ở nơi ngày xưa vẫn vọng về trong giấc mơ quay cuồng tím ngắt
Vệt máu yêu đương lem lấm chân cầu
Mơ hoang
Tôi nhận thấy mỗi người dân thành thị đều mang một đầu thú
Trên cổ, trong tim và đang giam đầu thật của mình trong ngục tù
Loài thú không nghe được tiếng người
Nên đáp lại tôi chỉ có giọng cười
Những vật dụng bị bỏ quên
Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn… Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó.
Làm Thơ Trong Khi Soạn Bài Giảng
ướt đẫm những ngày đi bộ trên con đường một chiều
dột nước nhà trọ vắng vẻ
người chủ nhà trọ nhìn khách bằng đôi mắt nhạt nhẽo
như cơn gió thổi vẹt những khung cửa
đôi mắt lóe lên một vệt màu tơi tả
Dậy, ở giữa trưa
nhìn một tổng thể của giữa ngày trước
mắt sao giống y bức tranh trừu tượng
[đang vẽ trong đầu] chỗ này, tôi sẽ
nối thêm chi tiết [không đầu/ đuôi] sau
Ruồi đỏ
Trong một bãi rác bầy ruồi kháo nhau phải kiếm chỗ khác, ngon cơm hơn, tri thức hơn, nâng tầm đẳng cấp.
Chúng tỏa đi khắp nơi, may gặp bầy chó săn ăn xác chết rữa thối trong cuộc thí nghiệm cho chó đội lốt người quàng khăn đỏ.
truyện tình, bản rút gọn
nó đã gần kết thúc, và trước khi
nhạc phim xướng lên
đôi tình nhân phải đuối vào
những lát cam máu
Ngược gió
Đi vào trong rậm rật
Gió thổi mát ngang lưng
Núi đồi bờ vách nhọn
Đâm vào lòng trống hoang
Thời tình cảm
… khi hàng chữ “… forever.”
được xăm hoàn tất trên ngực
phía trái tim
[thì không cần phải xăm thêm quả tim rỏ máu]
Không có thực
Thằng bé trông rất kháu khỉnh, hết người này đến người khác bế. Ai đó mở cái gói giấy để trong nôi. Trong cái gói có một củ tỏi, giấy tờ căn nhà này, và một lá thư. Lá thư viết rằng thằng bé tên M, căn nhà này đứng tên nó, mọi người có thể để nó sống trong căn nhà này hoặc đem chôn nó đều được.

Bình Luận mới