Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
mâm cơm đổ nhào, khóe mi rách /
chuột gặm dưới chân bàn, bóng tối /
những cơn ho /
lũ trẻ nằm co góc nhà /
mắt vỡ không còn bóng
Những người đàn ông khác tôi /
Vài người đàn ông giống tôi /
Mỗi người để dành mỗi khác /
Mỗi người tặng quà mỗi cách.
Nguyến Thị Hải Hà chuyển ngữ
Một người đàn ông tóc bạc mặc toàn đen và cái áo khoác đuôi tôm đã sờn, đến cửa bán rong chụp đèn. Ông có vẻ đàng hoàng trang trọng và hai bàn tay của ông bị cụt đi càng làm tăng vẻ nghiêm trang của ông. Ông cầm một cái chụp đèn bằng một cái bàn tay giả bằng kim loại. “Tôi có thể bán cho ông một cái chụp đèn mới không?”
tôi từng gặp alice mộng du trong mộng /
đâu chìa khóa vàng mở hoang đường /
tìm mãi vườn hanh nắng, rực hoa đỏ /
bên triền đồi miền cao
Quất thật đau vào sự trở về hèn mọn của chính tôi /
Sự trở về đã cạn ráo cái nhìn quen thuộc /
Cõi người đã tạo ra bản năng cái khóc /
Khóc khi lọt lòng /
Khóc đòi bú sữa
Đó là một thế hệ có trình độ học vấn cao, đa tài và hoạt động ở nhiều lĩnh vực xã hội. Họ có ý thức mới trong sáng tạo nghệ thuật và có nhiều điều kiện giao lưu quốc tế . Họ khẳng định một thế hệ mới, thế hệ trẻ hôm nay cuả một đất nước mở cưả và hội nhập, hoàn toàn khác với thế hệ nhà thơ đi trước, trưởng thành trong chiến tranh.
Những cái ngã bi tráng đứng vững trong lòng đất mẹ /
tôi giữ tên tuổi của vài vĩ nhân khuất mặt /
và dè dặt từng người một /
bất thình lình trong một đêm im lặng
Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ
giữa trời đất và tôi /
chiếc ly /
trống trừ nó /
bụng ở dưới
Trần Viết Minh-Thanh chuyển ngữ
chúng ta lê chân như đang bị xiềng vào với nhau, /
chúng ta di động như chúng ta đang /
bước ra những bước phức tạp của điệu vũ hàng một mới
Về hôn trộm dấu ngực em /
Một rằm võng khuyết nâu đêm trầm trầm /
Một vương triều đã vong thân /
Những hàng củi nỏ đã gần tro than
Tháng mười, địa đầu mưa thán từ /
lưỡi sơ tán, những vĩ tuyến rét đông /
tồng ngồng anh, phố đen, mặt truồng trắng /
khóc, sinh tử dị kỳ
Thằng bé chín tuổi bị bịnh down, mập ị, vác cái cưa máy. Loại cưa cầm tay cha nó vẫn dùng để cưa củi.
Thằng down nói với thằng bé thần đồng hàng xóm:
“Mày ngay cái chân mày ra. Tao nhấn điện một nhát là chân mày đứt lìa. Ngon ơ. Mày dám chơi hông?”
Thần đồng trả lời:
“Chơi thì tao dám chơi nhưng tao sợ máu.”
Bọn xương khô đang nằm trong bó củi, bị đồng hóa củi, cũng nhất trí hô hoán:
“Chớ có xem xương cốt mình như củi. Chớ nổi lửa nữa.”
“Thôi được rồi, xương tàn cốt rụi của tôi ơi, tôi lột sạch ra đó. Tùy các người định liệu vật hiến dâng.”
Tôi nhớ tôi có nói như vậy.
Không ngờ nhà báo lão thành Bùi Tín (BT) lại quá hăng say và hùng biện như vậy khi ca tụng Tổng thống-tân cử Barack Obama trong bài viết “Biểu tượng của thời đại” ngày 9 tháng 11 vừa qua. Trước hết, thắng lợi của ông Obama không phải là “long trời lở đất”.
Tôi đi bằng đôi cánh gãy trong hơn bảy mươi năm.
Tôi ghé thăm đất thần kinh một thời ngồi học ở giảng đường Morin. Tôi qua Vĩ Dạ thăm Trần Vàng Sao, người Thi Sĩ Của Ánh Sáng.
Tóc Vàng Sao bạc đen. Một bộ xương lấp lánh ánh bạc.
Vĩ Dạ đen chùm trái chín.
Văn chương, tư tưởng, nghệ thuật có ẩn mình như thế? Hoài thai trong cái đầu lâu có máu, hãy còn não? Và những kết tập tinh thần ấy ra khỏi chốn hoài thai thì tức tốc chết?
Một ngày của hơn bảy trăm ngày?
Gửi Nguyễn Thúy Hằng
Tôi bẻ đôi tay giăng ngang dài thòng của nàng
Tôi bẻ đôi chân cao nghệu của nàng
Tôi banh bụng nàng ra
Tôi cho tay vào
Quờ quạng
Sờ soạng
Ruột non ruột già tim gan phèo phổi
Để tìm X
Buổi sáng nợ nần
x lụi cụi chẳng biết làm gì nên nặn ra hình nhân bằng kẽm giấy và dán khắp tường
Hai hoặc ba trong số bọn nó khiến x khinh ghét và chính sự trắng nhờn càng làm x muốn dùng mực bôi đen,
Nhưng đó là nợ của x vay được trong ngày xám xịt, không bạn bè, vắng người qua lại, chỉ có tiếng nước sôi máy pha cà phê mới sửa xong,
x
gối đầu trên han gỉ / tạo giấc mơ bọc rác
Randy nằm trong xe van
đem cho tôi Ku và nẻo người ta nói về
Đói
nhìn lên đồng hồ
Ôi mình ơi, con bé đến là xinh. Trông nó như một hòn than ý. Đen bóng từ đầu đến chân, đến tôi không thấy được mắt của nó nữa. Cứ như ta vừa soi vào một chiếc gương đen và chỉ thấy toàn bộ vẻ đẹp của sự phẳng lặng, mà không phải thấy sự xấu xí của chúng ta. Vâng, đúng thế, một sự phẳng lặng mà tôi luôn mong muốn mỗi khi nhìn soi gương.
Với “Bởi từ lâu chúng ta không thể ngủ”, Nguyễn Thúy Hằng đã “xông xáo” vào một không gian ý thức cao hơn, bao quát hơn bản thể, nơi cô có thể nhận thức được cái đang nhận thức bản thể, cái mà cô đã gọi là x, con người muôn thưở như một ẩn số
As you know, pal , I would never babble any thing about our affairs, ever. Our secret has to be kept until the end, absolutely. That’s what you’ve gotta remember. Never slip out a word even if they come to kill us.
Có lẽ tôi là người chọn sống với những gì mang lại cho tôi cảm giác thoải mái và thích thú, nên ít khi tôi bước ra ngoài với bộ dạng một kẻ khác. Chắc là mỗi người đều có phương pháp để lựa chọn tự do riêng.Và phương pháp của tôi là không xét đoán theo đúng hay sai hoặc trong phạm trù liên quan đến đạo đức.
…Câu chuyện này cũng là một ẩn dụ về xã hội Việt Nam, cụ thể hơn là tôi đang nói đến những nghề liên quan đến văn hoá nghệ thuật. Dường như chỉ có những nghề này – với bối cảnh chính trị và xã hội VN kéo dài từ quá khứ đến hiện tại -mới liên quan đến thái độ “im lặng” hoặc không im lặng.
Trong văn chương của Nguyễn Thúy Hằng không bày biện những cứt, đái, bộ phận sinh dục, không đeo lủng lẳng những bảng quảng cáo Coca Cola, chủ nghĩa “Hậu hiện đại” hay băng vệ sinh Kotex có cánh… cô đứng một mình, khép nép, cô đơn, sầu thảm trong xó kẹt của kiếp người, rụt rè thảy ra những trang viết đầy bụi bặm và khét lẹt của mình. Không cần biết thứ văn chương của cô là văn chương gì, nhưng nó làm tôi rúng động, thảng thốt và gục ngã.
Tôi như không tin ở tai mình nữa, hắn ta điên thật rồi vì làm sao chúng tôi có một cái lưỡi heo trong nhà kia chứ! Tôi cúp máy đột ngột và nói với cô: “hắn mất trí thật rồi, cái thằng hàng xóm của mình ấy, nó bảo cái lưỡi heo cô đưa không phải cái lưỡi heo của hắn
Sau hết, và trên hết, tôi mong ĐTBKTC sẽ được đọc như một tác phẩm hư cấu, nhiều tầng ngữ nghĩa, xuyên thời gian, đa không gian, dựa vào những yếu tính văn chương trong đó. Tôi cũng mong mỗi độc giả sẽ tìm ra cho họ, và sẽ đem đến cho tác phẩm này, những góc nhìn mới, những góc độ mở, nằm ngoài dự tính của người viết.
Bình Luận mới