Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Người ta nên có một quan điểm về những gì họ thích và không thích và những tác phẩm mà họ không thèm màng tới, nhưng các giám tuyển là những người giàn dựng nên cuộc triển lãm này. Họ có xứng đáng không? Đây là cuộc triển lãm của họ, họ nên được tổ chức nó theo bất cứ cách nào họ muốn.
Không phải cố tình đóng vai một nhân vật tiểu thuyết, mà tính tiểu thuyết là hoàn toàn tự phát, do khát vọng được sống một cuộc đời đẹp về mặt tâm hồn. Tính cách đó giúp ĐH có những hành động đáng phục, và những hành động đó cũng là những sự kiện mà khi viết lại sẽ lôi cuốn người đọc.
Màu cờ sẽ không ảm đạm như di vật của một lần chiến bại mà tươi thắm như niềm tự hào của người chiến thắng trong cuộc tranh đấu dai dẳng, khốc liệt, và lắm khi vô cùng đơn độc với thân phận nạn nhân để dành quyền được sống và hành xử như là một người tự do.
Refugees of Art
We knew before we started the challenges of reason
Bringing vision to grey seasons of change
In a community ironically bound by oppression and scare tactics
Tôi sẽ chống lại anh bằng thứ vũ khí mạnh nhất trong kho thơ trữ tình của mình:
Love. Tình Cảm.
Acceptance. Chấp Nhận.
Knowledge. Kiến Thức.
Empathy. Thông Cảm.
Những kẻ du mục lại băng qua phố
theo đoàn bộ hành, đá huyền của mắt và tóc họ
tô màu phố đậm, khuấy động câu chuyện dân bản xứ
khiến kẻ thi hành luật pháp chạy ruổi rong đường xá
I inherit the shame of the last generation,
and bear the guilt of this generation.
My painless word is a fault,
And my warless paint a crime.
And if a cultural cadre like Mr. Tran Van Thuy cannot forget a minor issue of having 267 words censored by the government, how can individuals who lost their careers, assets, loved ones, their future and their entire reason for living forget or forgive?
Các ông Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, Trương Vũ đều mong muốn hòa giải, nhưng hòa giải giữa ai với ai? Hòa giải dân tộc, hay hòa giải giữa người dân với nhau, là đặt sai vấn đề. Không ông nào nêu được bằng chứng là các thành phần dân tộc chống đối lẫn nhau (…) Người ra đi, cũng như người trong nước, nếu có chống, là chống tập đoàn cai trị.
Hỡi chú mục đồng chỉ còn trong ký ức trong sách vở hòai niệm
Hỡi tiếng sáo diều trong quá khứ trong thơ văn nung niềm nhung nhớ
Hỡi xóm vắng chiều thưa
Lim dim đôi mắt
Nhìn tóc phất phơ đuôi gà
Bằng sự nhạy cảm tắc ứ, nghẽn ngắc cơ thể,
sự đọc không thể diễn đạt,
bằng lời nói, những liên tưởng đứt quãng, gãy vỡ ngay khi chúng vừa thoát ra khỏi và biến mất,
không để lại dấu vết.
Tuyết Nga có thơ thu hút, bỏ lửng, mỗi lần đọc lại như cho ra một ấn tượng nghệ thuật mới. Một trong các bí kíp: tư duy thơ của chị, thật ra, không bằng các chi tiết thơ, hình tượng thơ – dù có độc đáo và phức điệu nhưng vẫn là – tuyến tính, trên mặt phẳng của tri thức, mà bằng một ngữ-pháp-thơ-phi-tuyến-tính.
Đừng nói với tôi rằng sông đang chết, tôi từng học cánh buồm cách đi tới giấc mơ, cách khép lại một chân trời ảo vọng ngày số phận đặt vào anh như vào một khoang thuyền.
Regardless how those symbols and objects morphed or disguised into educational tools, communicative art or commercial items, they remain possessed. The protestors screamed out to the ghosts at which others turn a blind eye and ignore. Such disregard is often achieved by forgetting, by excluding, and by craftily framing.
Người ta thường xướng đám đông thầm lặng là ở về phía mình. Vậy thì trong bối cảnh của cộng đồng người Việt, đám đông thầm lặng nào được ám chỉ? Họ là ai? Là những người trung lưu, thượng lưu, giới tri thức, dân chuyên gia, người chịu hội nhập văn hoá, hay đã bị đồng hóa. Đa số (gần như là tất cả) bạn bè tôi đều thuộc nhóm ám chỉ đó, kể cả tôi nữa.
Tôi vẫn cũ hay là tôi đang mới
rón rén vào đông hay đã qua xuân
phía bên này có phải má còn hồng
phía bên kia sợi mây hay sợi tóc
cỏ hiên trước mầu xanh pha sắc trắng
Quẳng giáo khoa báo sách ra đường cái
văn hoá nhìn son phấn thời trang
hỡ ngực xăm mông,con chữ nhầm người
lý tưởng bôi mặt đạo đức giả
Chiến tranh với Nguyên thu nhận một lớp người Tống không phải chỉ làm việc phụ trợ quân lực Trần Nhật Duật mà còn có ảnh hưởng trong việc buôn bán, sản xuất, thêm một lớp nho sĩ Tống thúc đẩy kiến thức của nho sĩ nội địa khiến cho họ càng thêm kiêu hãnh.
Không gian xám xịt như chất huyết tương đặc sệt, từ từ dâng lên. Ngập cổ chân tôi rồi, à, đến đầu gối rồi. Như cơn lũ bất thần dâng cao đến ngang ngực tôi. Tôi bắt đầu khó thở. Chúng đang tràn vào miệng vào mũi tôi, lấp đầy hốc mắt tôi. Tôi đang chết chìm.
Bọng mây xám đặc giáng vào cơ thể lõa lồ
cơn giông ngoài dự báo
sấm sét
rách toạc đến xương tủy.
TÔI
hoang mang.
ta mới là chính thể !
tao mới là chân chính !
ta hoàn toàn trong trắng !
tao trọn vẹn hy sinh !
thù cho tới chết !
bớ các con chớ đội trời chung với chúng
ghét tới cuối đời !
Người đàn bà, đối diện với những thử thách vô cùng to lớn, những đe dọa vô cùng khủng khiếp, đã không cho phép mình gục ngã. Nàng nhìn thẳng vào nỗi sợ, và khuất phục nó. Nàng đã từ chối làm nạn nhân.
Mùa xuân đang nảy lộc trên bề mặt địa cầu. Darwin thoải mái ngồi tại bàn vuông, ngắm nhìn đàn khỉ nô đùa và rửa các trái cây nhặt được trên bờ sông. Một người đàn ông với bộ râu rậm rạp và ánh mắt siêu nhân tiến về phía Darwin.
Bình minh trên đồi
Tôi há miệng
Hớp mặt trời.
Chôm chôm trên cành
Có bao giờ mơ tưởng
Thành sầu riêng ngon lành.
Tôi đã thấy những mùa Xuân
ngụ cư trên thời gian rõ ràng, tình yêu
không có vết đau, hoàn toàn ngự trị trong trái tim điềm tĩnh.
Người bạn kể rằng, bên kia cây cầu hình cầu vồng có chàng trai học giỏi, rất hiền lành dễ mến. Chàng sống với mẹ trong căn nhà lá xiêu vẹo. Rồi chàng lên Sài gòn học. Đêm nọ người ta đưa chàng về trong chiếc quan tài… Tai nạn giao thông… Bà mẹ khóc con đến mù cả mắt. Chuyện xảy ra lâu rồi.
Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,
Bình Luận mới