Bài thuộc thể loại: Thơ
Gánh xiếc
Khi những chú hề nhỏ trong tay ta đã hết trò
ta muốn ném chúng ra đường hay bỏ đói
nhưng vì vinh quang cho gánh xiếc của chúng ta
hãy bịt mồm chúng bằng những khúc xương nho nhỏ.
một điều không thể hiểu
đêm ngáp vặt ở nơi chốn không bến bờ
hồn tứ cố tạm ngụ nghĩa địa mồ côi điệu vũ thày pháp
bỗng thèm thuồng một chút khói nhang
Một cuộc sinh nở ♦ Sống bao trùm lên ý niệm
Nếu cuộc sống là vượt ngục
vượt ngục bao trùm lên do dự
Nếu sống là cơn đau
cơn đau bao trùm hoan hỷ
loại suy về tịnh trai. và những mùa tang kế tục
đừng đưa lên đưa
lên
không gian ảo
bàu trời tạp niệm
ngày lạc xứ
buồn trơ trất cho người lau áo tuyết
xác xơ rơi từng sợi mỏng manh mơ
còn mấy nỗi mà tái tê riết róng
đào thoát đâu cũng chạm những ngai thờ
Nếp gấp thời gian
Rồi sẽ về thôi. Em. Trên kia.
Vệt mây. Sợi khói. Lửng. Chia. Lìa.
Chia tay. Lìa mắt. Tim khô. Réo.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Khuya.
Sau Nếp Nhăn Của Bà Nội / After Grandmother’s Wrinkles
Cả bà và ghế phai màu với thời gian. Khi bà trò chuyện
Tôi nâng niu những chữ Việt tôi còn hiểu
I see centuries in the dent of her skin,
a history book written in wrinkles. Her portrait
năm mới cũ mèm
văn học làm đếch gì có quan chức
vậy mà có kẻ lăm le chiếm lĩnh
muốn làm đầu nậu văn học
đây nhé
Cho ngày cuối năm
những gã nhà thơ nhà văn say sưa múa bút
khởi tác những ngôn từ ngợi ca và xu nịnh
ngày mai giữa quảng trường thành phố
khi loạt đạn đón chào năm mới khai nòng
trên đồi dốc. thấm mệt
cái giá ngày nay nhân loại phải trả
là không được trả giá
cho cái chết bất ngờ
Chùm thơ về những người đàn ông trong tưởng tượng
người đàn ông được sinh ra từ quả Trăng máu
của một đêm chủ nhật
ngày con Người
gặp người đàn bà đẹp
Visitation ♦ Southbank Melbourne 14-01-16
Sự thản nhiên nào được
phố qua đêm băng ngang
đá xanh hai thế kỷ
bánh lái
chiều ép vào khuôn rán trứng đánh
biến thành đêm ổ bánh không nhưn
bánh vẽ bánh vẽ ôi bánh vẽ
thuyền quyên dưới chợ tóc trên rừng
Chúc thư cuối năm 2015
Khí Hậu đang Biến đổi
Kéo Dòng Nước Lạ vào
Thế Thời đành chịu vỡ
chơi đại Ván Cờ Tàn
Ngày đi
gã ném vỏ
lon coke vô sọt rác (nền chính trị ở việt nam
bốn mươi năm nay
chả có gì thay đổi- vẫn độc tôn lãnh đạo
Nàng thơ
Một buổi sáng thức dậy
nàng muốn được ăn cả vạn vật trên thế giới
những vật chất như ô tô, tàu hoả
đồ dùng hàng ngày quấn áo, giày dép, giấy vệ sinh
Khoe mẽ
hạng độc kích thích
chễm chệ muốn hơn người. cạn chén say
đối nhân nhầm cung cách
sang chảnh
Phản chiếu ♦ Đôi mắt
Ánh trăng lung linh theo nhịp sóng nước
Nhắc nhớ cuộc tình tắt lịm mê cuồng
Bóng tối triền miên phủ dụ niềm lãng quên
Buổi chiều ấy nghẽn trong đáy phễu
Buổi chiều ấy nghẽn trong đáy phễu
Tiếng kêu mơ hồ xoáy quanh ly rượu đắng
Và hồi chuông loang xám
Nàng tròng trành giấc mơ chưa cạn…
Mười hai
Tháng mười hai xin kết những tình nhân
Như lòng sâu gió đào vào hun hút
Có nỗi nhớ kéo quân trên nghiên bút
Ngàn trang thơ kể lể mãi về nhau
Biển sầu sáu-tám
Bao la biển. Một Tourane
Chiều hoang chân bước. Lá tàn đâu đây
Ồ đông đã trút vơi ngày
Lá thưa chừng ấy. Bàn tay nắm cầm
BÀI THƠ CUỐI CỦA BA TÔI
Trong những ngày ở bệnh viện, tôi có thêm một trải nghiệm đầu tiên: 72 tiếng đồng hồ hoàn toàn không làm gì cả, ngoài việc ngồi đó thẫn thờ nắm tay Ba tôi và đôi khi chỉ trả lời những câu hỏi của y tá và bác sĩ, mà thời gian qua như một sát na, một chớp mắt. 72 giờ.00 là một giây qua nhanh chưa từng tưởng tượng được.
Không đề ♦ Trước Phú Sĩ ♦ Qua cầu… ♦ Một ngày…
Bình tích rò rỉ
thất thoát tốc tỏa
hạt thóc ngậm
đại hạn
Đêm trôi
Như viên đạn đầu người
Nở hoa nụ cười thầm thì kêu cứu
Chúng ta những con người lạ mặt
chết trong sự diệt vong.
Nghĩ Về Cái Chết!
phải đợi cho tới ông đinh
cường chết mới nhận ra nọ
nay tôi cũng chỉ thứ vai
phụ liền tranh thủ trong lúc

Bình Luận mới