Bài thuộc thể loại: Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975
Ảo Tượng
Những vòng hoa trắng, những lời tiếc thương… Không, tôi không muốn được tiếc thương, tôi không muốn được tưởng nhớ. Tôi muốn, trời ơi, tôi muốn hiện hữu, tôi muốn có mặt ở đây, hôm nay, và mãi mãi. Tôi muốn được có mặt, dù là có mặt để mà khổ đau. Tôi sợ hư vô…
Như chuyện thần tiên
Khởi đi từ những truyện ngắn đầu tay thời còn nằm ở Quán Văn, HNT bỗng trở nên một hiện tượng văn chương thời thượng. Truyện HNT thu hút độc giả mọi giới, ở khắp mọi nơi, sau đó. Ngay cả làng văn lớn bé cũng xúm nhau lại khen chàng nức nở
Một chút Trần Phong Giao
Viết nhiều, gửi nhiều nhưng mãi đến năm 1967, lần đầu tiên tôi mới có tác phẩm được đăng trên báo văn học Sài Gòn. Đó là một bài thơ: Cuồng ngâm (tạp chí Văn số 97, mùa hè 1967). Thú thì thú, nhưng tôi vẫn chưa “toại nguyện” vì thích truyện hơn.
Bài thơ trên xương cụt
Những đêm khuya, nhìn tấm vách lá, tôi lại nhớ tới tiếng hát của Út Lệ. Tôi tin rằng trong một thôn xóm nghèo nàn nào đó, dù đang đói rách, người nghệ sĩ ấy cũng đang được tự do hát những bài hát mà mình ưa thích.
NHỮNG ĐỨA CON CỦA TỰ DO
Nhưng sững sờ nhất, bàng hoàng nhất là khi đọc truyện Cái Xương Cụt của Chinh Ba. Bằng cảm quan của một con chó sói lạc bầy, tác giả tru lên tiếng kêu lạnh buốt báo trước một cuộc chà đạp phỉ nhổ không thương tiếc những gì dược gọi là văn hóa văn nghệ Miền Nam.
Đi tìm “bài thơ trên xương cụt” của Chinh Ba
Mấy ngàn trang sách, bao nhiêu công sức đổ ra, ít ra phải được đền bù tương xứng. Không phải là chọn lựa bừa bãi. Một bài văn mà nhà văn Nguyên Minh vẫn còn in khắc vào tâm trí sau 44 năm không thể nào là một bài văn đọc-xong-rồi-bỏ được.
Năm nhà văn nữ dưới mắt họa sĩ Chóe
Nhà thơ Chu Ngạn Thư vừa chuyển cho tạp chí Da Màu một số hí họa của họa sĩ Chóe dành cho Giai Phẩm Văn số đặc biệt “Năm Nhà Văn Nữ nổi tiếng nhất của văn chương tiểu thuyết hiện nay”.
Trò chuyện với bạn về Trần Phong Giao
Đó là một lần duy nhất tôi có thể thong thả ngồi uống nước chè xanh, trò chuyện với anh, tại nhà riêng của anh, được nhìn thấy anh trong bộ quần áo bình dị mặc ở nhà và được ngắm nhìn hai bức tranh sơn dầu rất đẹp của họa sĩ Đinh Cường và hoạ sĩ Rừng mà anh đã treo trang trọng trên bức tường đối diện với salon chúng tôi đang ngồi.
Tủ sách của Trần Phong Giao
Với những người mới gặp anh lần đầu dễ cảm thấy khó chịu vì cái vẻ như là hơi “kênh kiệu thờ ơ” của anh. Thật ra, anh chỉ lạnh với người lạ trong giao tế buổi đầu, nhưng quen anh lâu mới thấy anh là người rất tử tế và nồng nhiệt
Trần Phong Giao và những người viết trẻ
Vậy mà trên tạp chí Văn, ở mục trang Sinh Hoạt Văn học Nghệ thuật, dưới bút hiệu Thư Trung, ông luôn luôn viết về chúng tôi, đề cập đến chúng tôi, và cất lời thống thiết vì chúng tôi.Thật khó tìm một tạp chí có người thơ ký tòa soạn lại chú tâm về cuộc hành trình của những người mang màu áo đồng phục như chúng tôi như thế.
Một mình như cánh lá
Tình ngã người ra thành ghế, thả từng cuộn khói thuốc, từng đợt khói mong manh như sợi dây vô hình căng giữa khoảng cách hai người. Phía bên này sợi dây là cả một ước mơ tìm kiếm, phía bên kia là một buông thả hiến dâng.
Tình Yêu Trong Chiến Tranh
Một nhân vật trong phim The English Patient đã nói: “Phản bội trong chiến tranh chỉ là trò trẻ con. Phản bội trong thời bình mới thật sự là khốn nạn.” Cái phản bội trong câu nói của này không phải nói về sự phản bội trong tình yêu. Nó nói đến một sự phản bội to lớn có tầm cỡ quốc gia. Tuy nhiên nó cũng áp dụng được khi nói về sự phản bội của tình yêu cá nhân.
CHIỀU NGÓNG MƯA QUA
Nhưng sao tôi cứ tưởng như chung quanh mình không có nỗi cảm thông nhỏ nhoi nào khả dĩ cho tôi bớt cảm thấy trống vắng, dù có là vòng tay bao bọc hết mực là má …. . Bởi yêu thương khác mà cảm thông khác (Tôi cũng chẳng hiểu mọi người phải đối xử với tôi như thế nào mới gọi là thông cảm?).
Nhớ Nguyễn Thụy Long [1938-2009]
Những bài viết của Nguyễn Thụy Long dành cho tuần báo Việt Mercury cũng như cho tạp chí Văn đưa chúng tôi lại gần nhau. Tôi biết anh có cuộc sống vất vả, gia đình lạnh lẽo, đời sống xã hội chua cay, nhưng lúc sau này anh vẫn viết và sống bằng chính ngòi bút của mình.
Thư từ Tuy Hoà
Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.
Biển, Nghe Không
biển có nói gì đâu
nhưng biển thấy hết, nghe hết, hiểu hết, biết hết … nghe không?
Biển, nghe không?
Sơn Nam Xuyên Bờ: Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư ở Đầu Thế Kỷ 21
Sơn Nam đã nằm xuống, nhưng những khát vọng của cả một làng văn mang gánh nặng hậu chiến tranh và hậu thuộc địa, là những khát vọng dai dẳng, vượt thời gian và không gian.
Bốn mươi lăm năm thi ca Việt Nam
Trong văn chương Việt Nam, có lẽ thi ca là hình bóng người ta nhìn vào bằng cặp mắt ưu ái nồng nàn nhất. Sự trọng vọng này – nếu đó được gọi như thế – biểu hiệu cho tâm hồn gần gũi gắn bó của người mình, người Việt, với thi ca.

Bình Luận mới