Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của vi lãng

Quê quán Nha Trang.
Du học Úc năm 1973, hiện đang ở Sydney.

Bến tối – I


♦ Chuyển ngữ:
17.09.2018

Trong đêm không cùng tận, trong bóng tối thẫm ướt
Tôi mặc áo quần trắng, toả sáng
Giữa những lá đen rơi rớt

Chim bên bìa nước,

9.08.2018
VL-DatLien-2015_thumb.jpg

mặn, như những lần
tuyên chiến khác: cánh cửa đóng
thấp lại, mọi người nhốn nháo.
đây, cái chén vỡ, chiếc mền,

Cánh rừng


♦ Chuyển ngữ:
31.07.2018
EleniVakalo-BeforeLyricism-Cover_thumb.jpg

Bây giờ tôi đẩy tim mình ra
Nhưng không
Bởi sứa biển
Không có máu

cá voi mắc cạn

19.07.2018
VL-NorthHeadSydney_thumb.jpg

dưới mặt biển; đến giờ giấc trong ngày;
đến đêm trăng mới, đêm trăng đầy; đến

những bờ biển hoang tây
bắc. trong đêm vắng, hay ngày

Sạm trăng


♦ Chuyển ngữ:
11.07.2018
VL-MocTinh-2_thumb.jpg

Nàng run lạnh,
biết rằng chẳng bao lâu
ngày sẽ đến
rửa sạch vết sạm trắng

Chiều trên Vũng Rô

3.07.2018
VL-VungRo_thumb.jpg

trên bìa vực giấc ngủ bóng
tối đổ xuống nhanh thầm bên
tai gọi tên những vùng đất
mất dần

Chẳng hề gì

22.06.2018
VL-DemPrague_thumb.jpg

thời điểm này, Prague ban đêm
không còn gì cấp bách hơn
một nhà ga trống rỗng
bóng tối lạnh

đọc “Buổi sáng phủ định”

5.06.2018
BuoiSangPhuDinh-bia_thumb.jpg

Là tập thơ nhỏ nhất trong ba tập, nhưng lại gặp nhiều khó khăn nhất trong việc xin phép xuất bản trong nước. Có lẽ từ một vài câu trong tập thơ, làm các ‘quan lớn’ khó chịu? Nhưng cuối cùng tập thơ cũng được ra mắt…

Bảy bài thơ


♦ Chuyển ngữ:
25.05.2018
VL-ThuHoang_thumb.jpg

Ở rìa
đêm cơ thể
mười mặt trăng đang lên.

Tĩnh mịch trưa

10.05.2018
MaiChau-BurntTrees-2_thumb.jpg

Biển bên ngoài không còn là biển
Mặt trời đã đi trốn
Trăng sao sáng hơn tất cả những đêm qua

Tay với nhưng không tìm thấy

Người tù ở Libya

23.03.2018
MC-Inside_thumb.jpg

Cuối cùng,
họ phá được cánh cửa sắt:
một gian ngục tối
một người tù
già & mù

Bốn bài thơ

9.03.2018
MaiChau-NgayMoi_thumb.jpg

Họ đang múa may và đưa sách ra chờ tôi ký tên. Tôi nói, Đây là những giờ tôi chưa từng sống, những vòng tròn chưa bao giờ đóng lại vì anh đã khoét trống trong mắt tôi.

42:6

16.01.2018
MaiChau-AnhSangVoiOKeefe_thumb.jpg

Thời gian sẽ ngắn lại với tuổi đời
họ bảo, một năm trời
là dai dẳng, đầy kinh nghiệm sống
cho những người chập chững.

(th)ân lạnh

2.01.2018
VL-ThanLanh_thumb.jpg

chẳng nhớ gì nhiều
chỉ chớp qua một giòng sông
đầu ngọn núi treo đầy hoa & lá
vài gương mặt

Chúng mình bốn người


♦ Chuyển ngữ:
7.12.2017
AnnaAkhamatova-NathanAltman_thumb.jpg

… Vậy, bây giờ tôi đã từ bỏ tất cả –
màu mỡ và tất cả những phước lành từ đất.
Linh hộ ở “nơi này” – cái tâm
hồn ở đây – là một gốc cây cũ

Oakland, lá xanh

21.11.2017
VL-TheWritersMemory_thumb.jpg

ba dòng chữ / dăm trang giấy
khả thể một bài thơ
một câu hỏi lớn
hay có lẽ, một tượng điêu khắc

Ngộm

13.10.2017
reflections-on-crash-lichtenstein-1990_thumb.jpg

Nhưng dù với phương cách nào đi nữa, tao không thể quay vai trở ngang, trái/phải, hay bước lui được. Hướng đi duy nhất làm được, vẫn chỉ là bước tới trước. Tao cảm thấy rất khó chịu khi chỉ được phép đi tới, thẳng, và bị đẩy. Sau khi quay đầu phải, quay đầu trái, tới trước một bước, hai bước, tao đứng lại.

Chín Chữ

28.09.2017
VL-ChinChu-01_thumb_thumb.jpg

đêm xanh
bóng hờ trên sóng
biển đầy trăng

Nguyễn Tiên Hoàng: Captive and Temporal


♦ Chuyển ngữ:
26.09.2017
9781922181411_Nguyen_tien-Hoang_thumb.jpg

Nhà lý thuyết gia về truyền thông người Ý Franco ‘Bifo’ Berardi có nói “Thơ ca là sự mở lại của bất định, một cử chỉ châm biếm của sự vượt quá ý nghĩa vốn đã thiết lập của chữ” và trong tập thơ bao quát và phức tạp này, tôi nghĩ rằng đó là điều Hoàng đang làm.

Sáng nay, ashbery

6.09.2017

Lúc bước vào
bầu không khí nóng ẩm cây xăng
57 gã thơ cười cười bảo điệu
nghệ này lắm khi tao chỉ muốn
lên núi, hoa vàng không

Cá voi trong nước

13.01.2012
cada_thumb.jpg

Thân cá voi, nhẹ bấc
chạy dọc biển, nước
và nước,
những tiếng cười vỡ bọt

cửa hàng sách City Lights, San Francisco

4.01.2012
DSC_0262_thumb.jpg

Tầng trên, vài chiếc ghế cũ để gần cửa sổ. Vài ba khách đọc. Một gã đeo mắt kính cận dày, ốm, râu bồm xồm, dáng vẻ sinh viên đại học, đọc Celan, ngước lên một chốc, rồi lại cắm đầu đọc tiếp.

thơ xé từ lề trái

3.06.2011
letraiC.jpg

chờ mãi, những mong từ ngàn ng
chân và mớm lần sau. Đón vào cơn
sáng động, cỡi qua sóng, bụi mờ vẫ
tôi chẳng còn gì để lại, những bụi đươ

đảo hoang

25.05.2011

Tôi đã trôi
trong cánh biển chết mặn
trên ván mây im lặng
chờ một đảo hoang, đất nóng
đưa tôi khỏi chuyến lưu vong.

một ngày yên

2.05.2011

như thể sỏi đá cũng muốn
chu miệng thở
lần thở cuối trước khi ngày hết nắng
như thể mặt nước cũng nghe được
tiếng đập tim từ sỏi đá

Đọc ‘Đừng Bao Giờ Xa Tôi’

8.04.2011
KazuoIshiguro_thumb.jpg

Đừng Bao Giờ Xa Tôi (Never Let Me Go, truyện dài của Kazuo Ishiguro) bắt đầu, và kết thúc, với Kathy, lúc khoảng 30 tuổi, ở cuối giai đoạn làm nghề ‘phụ dưỡng’, nuôi người ‘tặng biếu’. Cả hai loại người này đều là người “nhân bản vô tính” (tạm dịch chữ “clone”)…

khi tôi nhìn xuống những cụm mây

24.03.2011

hãy để gió ngừng vỗ tay
ca tụng trời đen đang quét sạch

những lời hứa chưa xong, tàn dần
giữa lằn ranh tối & sáng

Ga mùa trăng

7.01.2009

tôi bước dưới cùng mặt đất
chờ chuyến cuối ga trùng
mùa hanh trăng còn muốt
ga chiều?

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)