Trang chính » Chuyên đề Ma, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Mẹ Đã Gặp Ma Bao Giờ Chưa?


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 28.10.2020

 

 

clip_image002

 



Tôi trả lời tôi đã gặp ba con ma.

Đã ba lần?

Con ma đầu tiên hiện hình dưới dạng một con chó núi xứ Bern*. Chuyện như thế này. Một con chó, to lớn, nặng chừng 120 kí, đến đứng cạnh cửa sau căn nhà gỗ nhỏ nơi tôi cùng với gia đình chồng đang nghỉ lễ Giáng sinh. Nó không lên tiếng sủa, chỉ nhìn qua khung cửa kính và kiên nhẫn đợi. Ông già chồng tôi, lúc nhỏ đã từng nuôi trong nhà một con nai và một con sóc bay, đi ra mở cửa cho nó.

Con chó núi to nặng ấy bước qua thềm cửa, ngang căn phòng, và húc đầu nhẹ chào tôi. Nó hạ thân xuống thấp hơn tôi bằng cách đặt mũi vào giữa hai bàn chân trước. Nó từ tốn vẫy đuôi. Nó đã chọn tôi. Trong tuần đó, nó đến mỗi ngày, một hai tiếng buổi sáng, một hai tiếng buổi chiều, đi quanh quẩn theo tôi trong nhà và ra cả ngoài sân. Thường thì tôi cũng dễ hòa đồng với chó, nhưng với nó thì hơn thế. Chúng tôi thương cảm nhau. Nó tên là Kush”, tấm thẻ đeo trên cổ ghi thế. Với những người khác trong gia đình, nó chỉ tỏ vẻ ngoan ngoãn thôi. Tôi không biết giải thích cách nào, nhưng nó mang linh hồn cha tôi. Vâng, cha tôi cũng cao lớn người, và tính hiền lành, nhưng điều này còn hơn thế nữa. Cha tôi đến thăm tôi. Lạ, nhưng cũng khá hiển nhiên. Chuyện này xảy ra hơn 15 năm trước. Khoảng một năm sau đó, dường như tôi gặp những con chó núi xứ Bern thường hơn, trong thang máy, trên lề đường, nhưng khi tôi gặp Kush, cũng là cha tôi, nó là con chó núi xứ Bern đầu tiên tôi từng thấy.

Bây giờ, những con chó này đâu rồi? Giống chó này vốn rất được chuộng, rồi sau đó, hình như chợt biến mất.

Tôi gặp con ma thứ nhì trong một cuộc họp mặt những người thích sách ở thư viện tỉnh Boulder. Tôi không sống ở Boulder, nhưng có lần ghé ngang, thấy tờ thông cáo trong nhật báo về hội người thích sách, hai vợ chồng tôi nghĩ chắc cũng vui. Thời trẻ, tôi khá hơn, tính cởi mở hơn. Hội hôm đó đọc truyện ngắn “Cái Áo Khoác” của Nikolai Gogol. Tội nghiệp, gã Akaky Akakievich dùng hết tiền dành dụm mua một cái áo khoác mới; bị mất cắp; sau bao nhiêu khốn nhục để đòi lại áo, hắn lại chết vì sốt; có nhiều tin đồn về chuyện bóng ma hắn lảng vảng trong thành phố Petersburg, ăn cắp áo khoác của kẻ khác.

Đủ loại người tham dự hội sách hôm đó. Có phải một câu chuyện về guồng máy quan liêu? Về tính chuộng hư danh của con người? Về chuyện dân gian? Một biếm nhạo, hay bi kịch, v.v. Một cuộc thảo luận thông thường. Nhưng rồi một gã đàn ông ốm, nhỏ người, ngồi trong góc, trách chúng tôi đã không thấy đúng câu chuyện. “Ma có thật,” hắn bảo. Câu chuyện nói về một con ma có thật và “không ai trong các người hiểu điều đó.” Gã ốm này nói rằng hắn biết ma có thật vì đã nhiều năm hắn làm việc trong một lò giết mổ ở Broomfield.

Không ai chống đối những lời hắn nói, nhưng rồi hắn ta bực tức bỏ đi. Nghĩ lại, tôi và chồng tôi thấy rõ rằng người đàn ông từ Broomfield chính là một con ma. Đó là điều hắn ta muốn nói.

Con ma cuối cùng là một bà mẹ tôi biết khi còn trẻ. Tôi không biết gì nhiều về bà ta, chỉ biết ông chồng của bà là một người thổi kèn chuyên nghiệp. Tôi có giúp trông hai đứa con trai nhỏ của họ một vài lần. Lần cuối, tụi nhóc quậy quá sức lúc cha mẹ chúng quay về, đến nỗi họ không nhờ tôi giúp nữa – mà tôi cũng thấy họ có lý. Sau đó, hai chuyện buồn xảy ra cho gia đình đó: một đứa nhỏ chết vì tai nạn xe, và người mẹ một đêm bị động kinh, họ tìm ra bà có bướu trong não. Lúc đó tôi đã sống ở một thành phố xa cả ngàn cây số và đã không gặp gia đình họ hằng mấy năm trời. Nhưng một đêm, chừng hơn một năm sau khi tôi biết tin về chuyện bướu não, trong một giấc mơ sinh động tôi thấy có Leona – Leona là tên của người mẹ. Chúng tôi chào nhau, và rất vui khi gặp lại. Thật là vui. Ngày hôm sau mẹ tôi gọi điện thoại cho biết Leona đã vừa mất. Trước đó, chưa bao giờ tôi nằm mơ thấy Leona, và sau đó cũng không bao giờ nữa.

Tôi kể cho con gái tôi nghe chuyện những con ma này, bởi vì tôi muốn thành thật với con tôi. Ma không có thật, nhưng ma cũng có thật chứ? Hay gì gì như thế. Tôi không biết tôi muốn nói gì cho con gái tôi biết. Có lẽ tôi hơi khoe khoang. Tôi nói ba con ma. Nhưng điều đó có sai lạc không? Đã nhiều năm tôi quan tâm về ma quái, về người chết, về những tổ tiên tôi chưa hề gặp, về những thứ gì buồn bã và đã qua – với tôi, thế giới đó có thật. Nhưng tôi chưa từng thấy một con ma nào trong hơn mười năm. Khoan đã, không, để tôi tính lại. Tôi đã chưa từng thấy được trong vòng . . . con số những năm đã là tuổi đời con gái tôi. Lúc này tôi tiêu pha thời gian của mình trọn vẹn hơn giữa những người sống. Hoặc thế, hoặc con ma trong những ngày tháng này là tôi.


* chó núi xứ Bern: Bernese Mountain Dog, một loài chó có kích thước lớn, thuộc giống Sennenhund từ dãy núi Alps của Thụy Sĩ.

vi lãng dịch “Have You Ever Met One?”, truyện chớp của Rivka Galchen, từ The New Yorker, số tháng 9, 2019, tranh minh họa của Taku Bannai.


bài đã đăng của Rivka Galchen


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)